
| Biển chiều
Author: Banmaixanh Không ai được sinh ra để trở nên độc ác.
Rated: Fiction K - Vietnamese - Romance - Chapters: 2 - Words: 28,774 - Reviews: 1 - Updated: 02-25-13 - Published: 01-21-13 - id: 8930516
|
|
A+ A- |
Biển chiều, từng cơn gió thổi lồng lộng vào đất liền, những con sóng nối nhau vỗ vào bờ. Sóng biển mơn nhẹ bàn chân cô, hai năm rồi, hai năm rồi cô đã ở nơi đây. Hai năm trước một cơn bão oan nghiệt đã kéo cô ra khỏi con tàu, nơi mà cô là một thành viên của thủy thủ đoàn, nơi cô có những người bạn mà cô coi họ như gia đình, nơi đó có một người đàn ông mà cô yêu hơn cả mạng sống của mình. Hai năm trước, cô đã có những ngày tháng sống đơn giản mà hạnh phúc, được cùng anh trên những chuyến hành trình mới, cùng anh khám phá những vùng đất mới, cùng anh chống lại những thế lực đen tối. Rồi cơn bão đó tới, nó đến một cách bất ngờ và lấy đi của cô tất cả, trừ một thứ đó là mạng sống của cô. Người thầy mà cô yêu thương, tôn trọng và tuyệt đối tin tưởng đã đưa cô đến đây, nơi nhà tù xinh đẹp này, để rồi suốt hai năm qua cô ở đây gặm nhấm nỗi cô đơn của mình. Cô nhìn từng con sóng vỗ vào bờ, cô nhớ anh, nhớ anh nhiều lắm, đã bao nhiêu lần khi cô nhắm mắt lại vào mỗi buổi tối cô đã mong ước rằng khi cô mở mắt ra anh sẽ đến bên cô, anh sẽ ở cạnh cô như trước đây anh vẫn thế. Nhưng rồi mỗi lần mở mắt ra là một lần cô thấy khóe mi mình đẫm nước, cô đã khóc trong giấc mơ, đã bao nhiêu lần như thế cô không còn nhớ nữa. Hai năm cô vẫn đứng ở đây mỗi chiều để chờ anh, để mong rằng một ngày nào đó cô sẽ nhìn thấy một bóng tàu ngoài khơi xa, nhưng đã bao nhiêu chiều trôi qua, biển vẫn hát ca khúc cô đơn trong lòng cô. Và rồi một buổi chiều như chiều nay cô không còn thấy mình thất vọng khi anh không tới nữa. Cô chỉ muốn ra biển, muốn nhìn thấy biển, có lẽ điều đó làm cô cảm thấy mình được chia sẻ, làm cô cảm thấy mình gần anh hơn bởi vì có lẽ ở trên tàu hay trên một hải cảng nào đó anh cũng đang ngắm biển như cô bây giờ. Và cô biết rằng một ngày nào đó, một ngày nào đó không xa anh sẽ tới đây để đón cô về bên anh. Mặt trời đang đi dần về phía chân trời, cô nhìn biển lần cuối, mỉm cười, rồi bước vào trong nhà.
Biển chiều, anh đứng trên boong tàu nhìn những cánh hải âu bay lượn trên mặt biển. Anh nhớ cô, hai năm rồi, đã hai năm rồi kể từ ngày cơn bão đó kéo cô ra khỏi cuộc đời anh, hai năm anh đã đi khắp nơi để tìm kiếm người con gái đã biến mất hai năm trước giữa lòng đại dương. Anh nhìn biển, anh đau đớn, nó còn muốn lấy đi những gì của anh nữa, anh hận nó, anh muốn làm chủ nó, muốn thống trị nó, nhưng anh làm được gì. Anh đã là Sinbad, là vị vua của biển cả, anh có thể làm chủ những cơn bão khủng khiếp, anh có thể đưa con tàu Nomad vượt qua những con nước nguy hiểm nhất của biển, anh chiến đấu với những thế lực bóng tối ở khắp nơi, bảo vệ những người vô tội. Anh là một anh hùng, nhưng anh đã làm được gì để bảo vệ người con gái anh yêu, anh đã không thể làm gì, anh đã bất lực khi biển cướp cô khỏi anh. Anh nhìn biển, mất đi cô rồi, anh cảm thấy sợ hãi, anh không thể bảo vệ nổi một người con gái, anh vẫn quá yếu, vẫn quá yếu để có thể làm chủ biển, vẫn quá yếu để bảo vệ những người anh yêu thương khỏi sự nổi giận của biển. Anh phải trở nên mạnh mẽ hơn, anh phải cho người khác thấy anh là ai, làm được những gì. Anh là một người hùng, anh phải khiến cho mọi người biết điều đó, anh phải để cho biển biết điều đó, để biển không còn cướp đi của anh điều gì nữa. Anh chiến đấu để chiến thắng, anh sợ bản thân mình thua cuộc, anh phải tiêu diệt tất cả những kẻ dám chống lại anh, dám đe dọa những người anh yêu thương. Và rồi thay vì bảo vệ những người anh yêu thương anh đã chọn cách tiêu diệt những kẻ là mối đe dọa cho sự an toàn của họ. Anh trở nên sắt đá, lạnh lùng, anh giết người mà không có đến một cái chớp mắt suy nghĩ. Anh là một người hùng, anh sống trong cảm giác là một người hùng, anh tận hưởng cảm giác người ta thần phục anh như một vị thánh sống, anh vui thú với cảm giác những cô gái vây quanh anh và sẵn sàng lên giường với anh bất cứ khi nào anh cần họ. Những điều đó phần nào thỏa mãn khao khát làm bá chủ của anh, thỏa mãn khao khát trở nên mạnh hơn, trở nên bất khả chiến bại của anh. Cho đến một ngày khi anh nhìn lại bản thân mình anh nhận ra anh đã thay đổi quá nhiều, anh thay đổi nhiều tới mức bản thân anh không còn nhận ra mình nữa. Những gì anh đã làm không làm dịu đi nỗi đau mất mát trong lòng anh, nỗi sợ hãi mất đi những người anh yêu thương trong lòng anh nó chỉ biến anh thành một con quỷ háo thắng một kẻ chỉ biết phô trương sức mạnh. Anh đánh mất bản thân mình, đánh mất bản người đàn ông hiền hòa, nhân hậu, người anh hùng một thời anh đã tự hào. Và có lẽ anh đã đánh mất người đàn ông mà Maeve đã từng yêu, anh cảm thấy bản thân mình tồi tệ, anh cảm thấy ghê tởm gã đàn ông anh đã biến mình trở thành. Anh ân hận, anh đã làm tổn thương bao nhiêu người con gái, nhưng điều làm anh đau đớn nhất là anh đã làm tổn thương Maeve, người con gái đã yêu anh và tin anh. Anh tự hỏi sau những gì anh đã làm, liệu cô có thể tha thứ cho anh hay không, cô có thể tiếp tục yêu anh như trước kia hay không. Suốt một năm qua anh đã cố gắng để trở về với bản thân mình như trước đây, anh phải đi tìm Maeve, nhưng việc trước tiên anh phải làm là tìm lại chính bản thân mình. Anh phải trở về con người anh như trước kia, anh không muốn Maeve buồn khi cô nhìn thấy anh như một năm trước, anh muốn cô biết rằng anh vẫn yêu cô rất nhiều, rằng anh sẵn sàng làm tất cả vì cô kể cả việc quỳ dưới chân cô để xin cô tha thứ. Anh nhìn biển, mặt trời đang xuống dần, một ngày nữa lại trôi qua, một ngày nữa anh vẫn chưa tìm thấy cô.
- Maeve, bây giờ em ở đâu? có phải em giận anh, có phải em giận anh thay đổi quá nhiều hay em giận anh không tới sớm hơn?
Anh nhìn biển một lần nữa, rồi nhìn mặt trời đỏ rực lúc cuối nhiều, anh mỉm cười.
- Ngày mai anh sẽ đến, Maeve. Ngày mai anh sẽ đến.
Bryn ngồi trên boong tàu, cô nhìn vị thuyền trưởng trẻ tuổi, hai năm rồi kể từ ngày cô gặp anh trên hòn đảo đó. Hai năm, đó là chuỗi ký ức duy nhất mà cô có nhưng đó là chuỗi ký ức thực sự hạnh phúc khi cô có một gia đình ở nơi đây và có một người đàn ông luôn ở bên cạnh cô, luôn quan tâm đến cô. Cô cảm thấy bản thân mình hạnh phúc mỗi khi ở bên anh, cô biết mỗi lần cô gặp nguy hiểm anh sẽ có mặt. Cô đã từng bị tổn thương rất nhiều lần khi nhìn anh với những người phụ nữ đó, biết bao nhiêu lần cô ghen tỵ với họ, đã bao nhiêu lần cô mong ước anh sẽ thôi không còn như thế nữa vì cô. Nhưng cô biết, họ không thể ở bên cạnh anh như cô, họ không thể được anh quan tâm như cô, và cô biết chỉ có cô mới làm anh cười hạnh phúc. Cô nhìn anh, trong suốt một năm qua cô đã thấy anh thay đổi rất nhiều, anh không còn làm cô tổn thương như trước đây nữa, anh không còn ở bên những người phụ nữ đó nữa. Người phụ nữ duy nhất anh quan tâm và chăm sóc suốt một năm qua là cô, chỉ cô mà thôi. Cô biết anh yêu cô, cũng như cô yêu anh, nhưng có lẽ anh chưa sẵn sàng, có lẽ anh cảm thấy ngại với thủy thủ đoàn. Cô nhìn xuống chiếc vòng tay cầu vồng rồi nhìn anh. Cô mỉm cười, giữa hai người có một sự ràng buộc rất lớn, rồi một ngày nào đó anh sẽ nói, một ngày nào đó anh sẽ nói với cô anh yêu cô.
Trời đã tối, Maeve ngồi trong căn nhà, mà có lẽ cũng không thể gọi là nhà, chỉ là một nơi để ở mà thôi. Cô đang đọc sách, một trong những quyển sách cô tìm được ở trong căn nhà hoang này khi cô tới đây lần đầu. Cô vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên cô mở mắt ra và nhìn thấy mình nằm trên bãi biển hoang vắng, cô sợ hãi, cô lo lắng không phải cho cô mà là cho Sinbad. Anh đã nhảy xuống biển để cố gắng cứu cô. Trong màn đêm sâu thẳm, trong tiếng gào thét của biển cả cô nghe thấy tiếng anh gọi tên cô trong tuyệt vọng nhưng cô bất lực, cô không thể trả lời, cô vùng vẫy nhưng nước biển bao vây cô, những con sóng đẩy cô chìm xuống mỗi lúc một sâu hơn, nhanh hơn. Và khi cô tỉnh dậy, cô ở đây một mình trên một hòn đảo hoang vắng, không có một bóng người, chỉ có căn nhà đã mục nát này và những quyển sách phép thuật. Hai năm ở đây cô chưa từng gặp mặt Dim Dim, ông chỉ liên lạc với cô một lần vào cái ngày đầu tiên cô bước chân lên đảo để nói với cô rằng Sinbad vẫn an toàn, rằng anh ấy đang tìm cô, rằng cô hãy ở đây để luyện tập phép thuật và chờ Sinbad. Cô đã cố liên lạc với ông nhưng không được, có vẻ như ông đã cố gắng ngăn cản việc cô sử dụng phép thuật để liên lạc với ông vì lý do nào đó, cô không rõ, nhưng rồi cô cũng không thắc mắc. Ông luôn nói với cô rằng mọi việc đều có lý do của nó và cô tin rằng ông có lý do riêng của ông để không liên lạc với cô. Nơi cô đang ở là một tòa nhà mục nát, có lẽ nó đã bị bỏ hoang rất lâu rồi và có lẽ nó thuộc về một vị phù thủy nào đó vì có rất nhiều sách liên quan đến phép thuật. Cô nhìn ra cửa sổ, cô chẳng có việc gì để làm ở đây ngoại trừ đọc sách, luyện tập phép thuật và trò chuyện với vài con thú hoang. Trời hôm nay nhiều sao, cô cảm thấy mệt, cũng đã khuya rồi còn gì, có lẽ vì cô tập trung quá mà quên mất thời gian. Giờ này chắc anh đang ngủ, hay anh đang trong ca trực của mình nhỉ. Nhìn lên bầu trời đầy sao cô mỉm cười, cô vẫn nhìn lên bầu trời đầy sao trước khi đi ngủ để gửi lời nhắn chúc ngủ ngon tới những người bạn của cô và tới cả anh nữa vì cô hy vọng khi ngước nhìn bầu trời họ sẽ nhận được lời chúc ngủ ngon của cô.
- Chúc ngủ ngon, Sinbad.
Đêm nay trời lạnh quá, anh nhìn lên bầu trời đêm tĩnh lặng, không hiểu giờ này cô ấy đang làm gì, đêm dài thế này liệu cô ấy có cảm thấy lạnh khi phải ở một mình không, liệu cô ấy có cảm thấy cô đơn khi phải ngủ ở một nơi xa lạ hay không. Bất giác anh bật cười vì suy nghĩ của mình, xa lạ ư, đã hai năm rồi, liệu nơi ấy có còn xa lạ với cô ấy nữa hay không hay cô ấy đã quen từng nhành cây ngọn cỏ ở nơi ấy rồi. Nghĩ đến đó, bất chợt anh lại cảm thấy trái tim mình đau nhói, anh đã để cô phải chờ lâu quá rồi, suốt hai năm qua cô đã làm gì, có lẽ cô đã cô đơn lắm, lạnh lẽo lắm. Thế mà anh ở đây, vui chơi với những người bạn, sống cuộc sống đầy đủ và có phần trăng hoa với những cô gái khác. Anh đúng là một gã đàn ông không ra gì. Nhìn lên bầu trời đầy sao, anh hy vọng đêm nay cô sẽ ngủ ngon, hy vọng rằng cô sẽ không còn phải chịu đựng cảm giác cô đơn, lạnh lẽo đó lâu nữa.
- Chúc ngủ ngon, Maeve.
Bryn nhìn Sinbad từ xa, anh đang trong phiên trực của mình, có lẽ anh cần một người bạn, vì thế mà cô quyết định ra trò chuyện với anh, để anh biết cô luôn quan tâm tới anh.
- Đêm nay lạnh quá đúng không?
Sinbad giật mình vì tiếng gọi của Bryn, anh đang mãi miết trong dòng suy nghĩ về Maeve và về những gì anh đã làm trong suốt một năm đầu khi Maeve vắng mặt trên tàu. Anh quay lại nhìn Bryn.
- Bryn, sao cô ở đây? Sao cô không ngủ đi.
- Tôi nghĩ anh có thể buồn khi gác một mình, tôi chỉ muốn ra nói chuyện thôi mà.
Sinbad nhìn Bryn, cô ấy là một người phụ nữ tốt, người bạn mà anh luôn trân trọng, người mà anh yêu thương như chính em gái mình. Sau khi Maeve biến mất, cô trở thành người phụ nữ duy nhất ở trên tàu thay thế vào vị trí phù thủy của con tàu này như Maeve trước đây. Nhưng cô là cô và Maeve là Maeve, cô có vị trí riêng của cô ở trên tàu và Maeve cũng vậy. Anh đã từng nhầm lẫn và coi cô như người thay thế của Maeve, nhưng rồi sau đó anh đã nhận ra rằng điều đó không công bằng cho cô và cho cả Maeve của anh nữa. Anh đã nhiều lần nhìn thấy cô buồn, có lẽ cô cảm thấy bị tổn thương vì bị so sánh với Maeve, vì thế anh đã chăm sóc cô nhiều hơn, để cô biết rằng cô là một thủy thủ trên tàu, cô là một phần của gia đình này, anh không muốn cô cảm thấy cô đơn hay lạc lõng. Hai người phụ nữ trên tàu, hai người phụ nữ mà anh yêu thương nhất là Maeve và Bryn, anh không muốn ai trong hai người bị tổn thương. Anh sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ họ. Và tất nhiên bây giờ anh chỉ có thể chăm sóc và bảo vệ được Bryn mà thôi.
- Cảm ơn, Bryn, nhưng ở ngoài này lạnh lắm, cô nên đi ngủ đi, sáng mai chúng ta sẽ có nhiều việc để làm đó.
Bryn mỉm cười, anh luôn quan tâm và lo lắng cho cô như thế, điều này làm trái tim cô cảm thấy ấm áp. Cô muốn ở bên anh lâu hơn, nhưng có lẽ cô nên nghe lời anh thì hơn.
- Ừ, thôi tôi đi ngủ đây, ngủ ngon Sinbad.
- Ngủ ngon, Bryn.
Lặng nhìn Bryn đi về xuống, anh lại đứng một mình giữa đêm khuya. Rồi một tia sáng từ phía xa, cứ sáng dần và lớn dần lên và có vẻ như nó đang tiến về phía Nomad nhưng nó tiến về Nomad hay Nomad đang tiến về phía nó. Sinbad giật mình, anh đang điều khiển bánh lái về phía có ánh sáng, anh cô gắng để đưa tàu đi hướng khác nhưng dường như đôi tay anh đang tự làm việc theo ý nó, nó không chịu nghe lời anh, anh muốn mở miệng để gọi thủy thủ đoàn nhưng toàn bộ cơ thể anh đang làm việc không tuân theo sự chỉ huy của anh. Một cơn gió lạ thổi mạnh tới như giúp con tàu tiến về phía có ánh nhanh hơn, có vẻ như thiên nhiên đang nóng lòng cho một sự kiện gì đó sắp xảy ra. Phía dưới tàu, mọi người đều đang say trong giấc ngủ, một không khí yên tĩnh bao trùm, không ai biết chuyện gì đang sảy ra phía trên boong. Sinbad cảm thấy bối rối, anh không biết phải làm thế nào trừ việc để cho thiên nhiên đưa con tàu ngày càng gần hơn tới thứ ánh sáng kỳ lạ kia.
Maeve đang ngủ, cô cảm thấy mệt và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng rồi bất chợt cô cảm thấy mình bị đánh thức bởi một điều gì đó. Một ánh sáng kỳ lạ đang sáng dần lên trong căn phòng mà cô đang ngủ. Nó sáng dần lên và rộng dần ra. Maeve nhìn nó, cô không biết đó là cái gì, nhưng một cái gì đó trong cô nói với cô rằng nó không làm hại cô. Cô bước lại gần hơn, để nhìn nó kỹ hơn, rồi cô giơ tay ra để chạm vào nó, cô nhìn thấy bàn tay mình biến mất đằng sau ánh sáng đó. Nó làm cô nhớ đến đảo Bình Minh, nơi cô ở với Dim Dim, nơi ấy cũng có một cánh cổng ngăn nơi cô ở với không gian bên ngoài đảo. Cô muốn rút tay lại, nhưng rồi cô không thể cưỡng lại được sự tò mò của bản thân mình, nếu nó giống cánh cổng ở đảo Bình Minh thì nó phải dẫn cô đi đâu đó. Cô bước tới gần hơn và từ từ bước qua thứ ánh kỳ lạ đó.
Nomad đi về phía ánh sáng, Sinbad chỉ biết lặng nhìn thứ ánh đó lớn dần, lớn dần lên. Rồi anh thấy con tàu không đi xuyên qua ánh sáng mà toàn bộ ánh sáng nằm phía bên trên con tàu, gió bất chợt ngừng thổi, một không gian yên tĩnh đến kỳ lạ. Sinbad nhìn thấy có cái gì đó phía đằng sau ánh sáng, cái gì đó giống như một bóng người, nhưng làm gì có ai trên tàu lúc này ngoài anh. Anh dùng dây cố định bánh lái và bước về phía ánh sáng, anh cảm thấy tim mình bắt đầu đập loạn nhịp. Có chuyện gì xảy ra vậy? Anh tự hỏi, sao bản thân anh lại cảm thấy hồi hộp thế này. Rồi anh nhìn thấy một bàn tay xuất hiện từ bên trong luồng ánh sáng kỳ lạ. Ngạc nhiên, anh đứng như chôn chân tại chỗ không biết phải làm gì và cũng chẳng thể làm gì, rồi từ từ anh nhìn thấy bóng một người bước ra từ phía ánh sáng.
Maeve bước xuyên qua cánh cổng, cô run lên vì lạnh nhưng rồi nhanh chóng một cảm giác thân quen và ấm áp vây lấy cô, sưởi ấm trái tim cô và rồi người đầu tiên cô nhìn thấy khi cô bước qua cánh cổng…
Sinbad không tin vào mắt mình, người con gái vừa bước ra khỏi luồng ánh sáng đấy, và rồi trái tim hình như cũng có suy nghĩ riêng của nó, trước khi bộ não anh kịp phản ứng trước những gì vừa xảy ra, cánh tay anh đã kịp kéo cô lại gần và siết chặt cô vào vòng tay mình, vòng tay đã chờ đợi cô trong suốt hai năm qua.
Maeve không kịp phản ứng trước những gì xảy ra với mình, nó đến quá nhanh, cô chưa kịp tin, chưa kịp hiểu chuyện gì thì cô đã thấy một vòng tay ôm lấy cơ thể mình, cô đã cảm thấy một hơi ấm quen thuộc bao bọc cơ thể cô, cô không còn cảm thấy lạnh nữa. Cô nhắm mắt lại, vòng tay qua người anh, cô ôm anh thật chặt, cô muốn anh ôm cô thật chặt để cô không phải rời xa anh nữa.
Ánh sáng mờ dần và biến mất, biển đêm lại trở về trạng thái tĩnh mịch như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hai con người vẫn đứng lặng trên boong tàu không tin nổi vào điều vừa mới xảy ra, không ai trong hai người dám buông tay ra hay lên tiếng trước. Họ sợ tất cả chỉ là một giấc mơ, họ sợ nếu họ buông tay ra người kia sẽ biến mất.
- Sinbad, cậu làm gì ở đó?
Tiếng gọi của Doubar khiến Maeve và Sinbad giật mình, họ buông nhau ra rồi quay lại nhìn Doubar bối rối, rồi lại quay lại nhìn nhau. Cả hai đều im lặng, họ không tin vào mắt mình, trong giây phút này mọi thứ vẫn còn quá nhanh với họ. Doubar bươc lại gần.
- Maeve, là cô sao? Có thật là cô không? Sinbad, có phải cô ấy không? Có phải anh đang nằm mơ không?
Sinbad nhìn Maeve rồi nhìn Doubar, anh không biết liệu nhưng gì anh đang nhìn thấy có phải thật hay không làm sao anh trả lời câu hỏi đó. Doubar bước lại gần Sinbad và đấm vào vai anh.
- Ahh… Doubar, anh làm gì vậy?
- Vậy đây không phải giấc mơ, đây là thật.- Doubar nhìn Sinbad cười hạnh phúc, rồi bước tới định ôm Maeve nhưng bất chợt Sinbad ngăn anh lại.
- Em nghĩ hãy để việc chào mừng cho ngày mai Doubar, cô ấy có thể bị lạnh khi ở ngoài này, anh sẽ tiếp tục phiên trực nhé.
Doubar lặng người nhưng rồi mỉm cười khi nhận ra lý do và rồi anh gật đầu, Sinbad muốn có thời gian riêng với Maeve.
- Vâng thưa thuyền trưởng.
Sinbad quay lại nhìn Maeve, người vẫn đang cười khi Doubar thực hiện phép thử vừa rồi, cô cười vì phép thử vừa rồi của Doubar hay cười do hạnh phúc anh không biết, chỉ biết rằng cô cười rất đẹp và anh có thể nhìn cô cười hoài mà không chán.
- Nhìn gì thế thuyền trưởng, anh không thấy tôi đang bị lạnh sao? – Maeve nói, câu nói đầu tiên kể từ khi mọi chuyện xảy ra.
- Vâng, đi thôi cô phù thủy của tôi. Sinbad cười và dẫn cô xuống dưới.
Doubar nhìn đôi bạn trẻ đi xuống Cabin mỉm cười, anh đã nghĩ rằng họ nói chuyện tình cảm hơn thế nhưng không, hình như không có gì thay đổi.
Sinbad dẫn Maeve xuống dưới tàu, cô đi bên cạnh anh im lặng, anh nhìn cô, cô vẫn không thay đổi gì nhiều so với ngày cô rơi khỏi tàu trong cơn bão đó. Cô vẫn như thế, vẫn xinh đẹp như anh nhớ về, xinh đẹp như Maeve vẫn xuất hiện hàng đêm trong giấc mơ của anh. Anh cầm tay cô và giữ nó trong tay mình, bàn tay cô rất mềm mại và ấm áp. Đã biết bao nhiêu lần anh mơ về phút giây này trong suốt hai năm qua, và ngay lúc này đây anh không biết gì hơn ngoài hai từ "hạnh phúc". Maeve đi bên cạnh Sinbad, cô vẫn không tin được những gì vừa xảy ra với mình, nhưng nhìn người đàn ông đi bên cạnh mình, cô biết anh là thật, cô biết mọi thứ là thật. Cô cảm thấy hạnh phúc, cô không biết phải làm gì, cô muốn khóc, cô muốn cười, cô muốn hét thật to với thế giới rằng cô đã trở về, cô đã trở về nơi mà cô luôn mơ ước được về. Nhưng bây giờ, cô chẳng làm được gì cả, cô chỉ biết đi bên cạnh anh, im lặng. Rồi cô nhận ra một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô, và cô im lặng để yên bàn tay mình trong tay anh, cô cảm thấy an toàn, cảm thấy được che chở và được chia sẻ khi anh nắm tay cô như vậy. Hai người đi bên cạnh nhau, im lặng tận hưởng niềm hạnh phúc được có người kia bên cạnh mình. Họ dừng lại trước cửa phòng Maeve. Maeve khẽ rút tay ra khỏi tay anh, điều mà cô chẳng bao giờ muốn làm, nhưng cô biết hai người không thể cứ cầm tay nhau mà đứng đây mãi.
- Ừm, tôi vào phòng nha.
Sinbad nhìn Maeve, anh chẳng muốn cô biến mất đằng sau cánh cửa gỗ lạnh lùng đó tý nào, anh chỉ muốn được nhìn cô, được ngắm cô mãi như này. Anh nắm lấy tay cô một lần nữa.
- Đừng, cô rời khỏi tàu hai năm rồi, phòng cô cũng hai năm rồi không có ai vào, chắc nó cũng hơi bụi bặm, cô không ngủ được ở trong đó tối nay đâu.
- Nhưng, nếu không ngủ ở đây, thì tôi ngủ ở đâu?- Maeve nhìn Sinbad, bối rối.
- Ngủ ở phòng tôi đi. – Sinbad đề nghị, anh định đưa cô sang phòng Bryn, nhưng giờ này chắc cô ấy đang ngủ say, anh không muốn đánh thức cô, mặt khác anh không muốn rời xa Maeve ngay giây phút cô vừa mới trở về, nếu cô ngủ ở phòng anh như thế anh sẽ được ngắm cô cả đêm. Sinbad suy nghĩ và mỉm cười với suy nghĩ của chính mình. Maeve nhìn nụ cười của Sinbad, mỗi lần anh cười như thế là anh đang có cái gì đó trong đầu. Maeve mỉm cười, anh không thay đổi gì nhiều so với hai năm trước, không nhiều chứ không phải không có. Cô vẫn cảm nhận được có gì đó trong anh không giống với hai năm trước, hình như anh đang ân hận vì một điều gì đó, anh cảm thấy bản thân mình tội lỗi vì một điều gì đó. Nhưng đối với cô điều đó không quan trọng, đứng trước mặt cô bây giờ anh vẫn là anh, vẫn là một người hùng của biển, vẫn là một thuyền trưởng có trách nhiệm và trong mắt anh cô vẫn nhìn thấy sự yêu thương anh dành cho cô.
- Anh đang có âm mưu gì đấy?
Sinbad sững người trước câu hỏi của cô, anh không biết phải nói thế nào, từ bao giờ cô trở nên hiểu anh nhiều đến vậy, anh tự hỏi.
- Anh không muốn rời xa tôi chứ gì?- Maeve hỏi Sinbad, một câu nói đùa, nhưng rồi không hiểu sao cô cảm thấy mặt mình nóng bừng, cô bối rối cúi mặt xuống.
Sinbad nhìn phản ứng của Maeve, anh chưa bao giờ nhìn thấy cô mắc cỡ và lúc này trông cô thật đáng yêu, anh bật cười. Tiếng cười của Sinbad làm Maeve cảm thấy khó chịu và bối rối thực sự. Cô giật mạnh tay mình ra khỏi tay Sinbad và bước vào phòng mình, nhưng nhanh chóng cô nhận ra cửa đã bị khóa cô quay lại nhìn Sinbad, người vẫn đang còn cười, bực bội:
- Anh khóa cửa phòng tôi à? Đưa chìa khóa đây!
Maeve nổi giận, anh nhìn thấy tia lửa lóe lên trong mắt cô, anh biết anh nên dừng lại trước khi cô cho nổ tung con tàu này. Anh không biết vì sao nhưng anh cảm nhận được phép thuật tỏa ra từ cô, cô đã mạnh hơn hai năm trước rất nhiều. Anh nắm lấy tay cô, kéo cô vào phòng anh.
- Yên nào, cô không muốn cả tàu bị đánh thức đấy chứ, bây giờ là nửa đêm đấy.- Sinbad lên tiếng khi cô cố gắng giằng tay cô ra khỏi tay anh.
Maeve bước vào phòng Sinbad, cô ngồi lên chiếc ghế gần cửa phòng và nhìn anh với vẻ khó chịu. Sinbad đóng của phòng và bước lại gần cô, anh nhìn vào mắt cô. Maeve nhìn anh, im lặng, cô không còn tức giận hay khó chịu vì thái độ vừa rồi của anh nữa.
- Phải. – Sinbad lên tiếng, phá vỡ sự im lặng bao bọc hai người.
- Phải cái gì?- Maeve nhìn anh khó hiểu.
- Anh không muốn rời xa em, anh chưa bao giờ muốn điều đó xảy ra cả, và khi nó xảy ra hai năm trước anh đã nghĩ rằng anh không thể vượt qua được.
Maeve nhìn anh, đôi mắt không chớp.
- Em có biết anh đã nhớ em thế nào trong suốt thời gian qua không? Em có biết đã bao nhiêu đêm anh mơ đến ngày hôm nay, mơ đến giây phút này không?
Maeve vẫn im lặng, nhìn vào mắt anh, cô không nói gì, cô chỉ đang nhìn anh và lắng nghe.
- Anh không muốn xa em, hãy ở đây với anh đêm nay, anh chỉ muốn được nhìn em lâu hơn một chút thế thôi.
Maeve mỉm cười, cô gục đầu vào ngực anh, vòng tay qua người anh, cô nhắm mắt lại, cảm nhận đôi tay anh vòng qua người cô và giữ cô chặt hơn vào người anh.
- Thế còn những người khác, nếu mai họ thấy chúng ta bước ra khỏi phòng cùng nhau họ sẽ nghĩ gì? – Maeve khẽ hỏi.
- Nghĩ gì là nghĩ gì? Ai quan tâm họ nghĩ gì. – Sinbad bướng bỉnh trả lời.
- Anh không quan tâm nhưng em quan tâm, những người đó, họ nhiều chuyện lắm. Họ sẽ hiểu lầm đấy.
- Hiểu gì mà lầm? – Sinbad cúi xuống nhìn Maeve, chờ đợi câu trả lời.
Maeve khẽ cười rồi quay mặt đi.
- Anh muốn họ hiểu như thế. –Sinbad quỳ xuống, anh vuốt nhẹ những sợi tóc vương trên mặt cô - Anh không thấy có vấn đề gì xảy ra ở đây cả, anh muốn cả thế giới hiểu như thế để không ai dám đưa em rời xa anh nữa.
Maeve nhìn Sinbad, và rồi từ từ đôi mi cô khép lại khi cô cảm nhận được làn môi anh khẽ chạm vào môi cô. Chưa ai trong hai người nói lời yêu với người còn lại, nhưng bản thân họ hiểu người kia quan trọng như thế nào trong cuộc sống của họ và họ biết rõ người kia yêu họ đến thế nào.
- Ở lại đây đêm nay nhé? Chỉ một đêm nay thôi, nếu em sợ mấy người kia nghĩ lung tung thì anh hứa anh sẽ rời khỏi phòng trước khi mọi người thức dậy.
Sinbad hạ giọng năn nỉ, Maeve bật cười, nụ cười tràn ngập hạnh phúc.
- Thôi được rồi, em sẽ ở lại đây, nhưng em không muốn ngủ. Kể cho em nghe những chuyến phiêu lưu của anh trong suốt hai năm qua, anh đã trải qua những chuyện gì? Tàu Nomad có thay đổi gì không? Dermott thế nào? Hình như có ai đó mới ở trên tàu đúng không? Em cảm thấy có mùi phép thuật ở trên tàu?
Sinbad im lặng nghe Maeve nói rồi bật cười.
- Em hỏi nhiều thế anh biết trả lời câu nào trước đây?
- Ừm, thế thì bắt đầu từ Dermott đi.
- Ừ, Dermott vẫn khỏe.
…..
Sinbad cùng Maeve nói chuyện như thế cả đêm, cô lắng nghe những câu chuyện của anh về Dermott, Doubar, Firouz, Rongar và cả Bryn nữa. Rồi sau những thành viên của thủy thủ đoàn, người cuối cùng là anh. Anh quyết định kể cho cô nghe tất cả những gì đã xảy ra với anh trong suốt thời gian qua, anh đã trở thành một gã khốn nạn như thế nào, anh đã trải qua những gì, anh đã làm tổn thương bao nhiêu cô gái và anh đã ân hận thế nào. Anh không muốn dấu cô bất cứ điều gì. Bây giờ, cô không chỉ là một thành viên của thủy thủ đoàn, cô không còn là một người bạn nữa, bây giờ cô là người con gái anh yêu, người yêu anh. Anh muốn cô biết tất cả trước khi anh bắt đầu mối quan hệ nghiêm túc với cô.
- Anh là một kẻ xấu xa đúng không, Maeve? Anh đã không tìm kiếm em, không tìm kiếm Dim Dim mà chỉ lo vui vẻ với những cô gái xa lạ đó. Mỗi lần anh rời khỏi một bến cảng là anh để lại một người con gái phải đợi chờ. Anh thực ân hận, anh không dám quay lại những nơi đó, anh không biết phải đối mặt với họ như thế nào.
Anh nhìn Maeve, người đang lắng nghe anh nói. Anh ân hận, anh sợ hãi phải đối mặt với những người con gái đó, nhưng bây giờ điều anh lo sợ nhất lúc này không phải những điều đó. Anh lo sợ Maeve sẽ không tha thứ cho anh, anh lo sợ cô sẽ không thể chấp nhận một người đàn ông như thế.
- Nhưng anh thề với em Maeve, anh yêu em, chỉ mình em thôi- Anh nắm chặt tay Maeve, anh muốn cô tin anh, anh không thể mất cô, anh không thể chịu nổi nỗi đau mất cô, mất cô ngay khi cô luôn bên cạnh anh.- Những gì anh đã làm đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh, đó là những điều anh luôn ân hận anh luôn ao ước được sửa chữa. Nếu thời gian quay lại anh sẽ không bao giờ làm điều đó lần nữa.
Maeve nhìn anh, cô nhìn thấy sự lo lắng trong mắt anh, cô biết anh thực sự sợ mất cô, anh thực sự yêu cô. Cô không biết trong quá khứ anh đã có bao nhiêu người con gái nhưng cô biết trong giây phút này đây anh yêu cô, với cô điều đó quan trọng nhất, quá khứ không thể giũ bỏ nhưng không thể vì những người trong quá khứ của anh mà bây giờ cô từ chối tình cảm chân thành anh dành cho cô, cuộc sống là cái đang đến chứ không phải cái đã qua.
- Em nghĩ nếu anh nói chuyện và xin lỗi họ chân thành họ sẽ hiểu, anh không thể trốn tránh được tội lỗi anh đã gây ra được. Họ sẽ bị tổn thương nhưng sau đó họ sẽ tìm được hạnh phúc khác, họ sẽ tìm thấy người thực sự yêu thương họ. Điều đó không dễ để thực hiện nhưng anh phải đối mặt với những sai lầm của anh, Sinbad.
- Maeve!
- Sinbad, em không ghen tuông với những người đã là quá khứ của anh, nhưng sau này nếu anh làm thế, em sẽ không chấp nhận điều đó đâu.
Sinbad nhìn Maeve, anh kéo cô vào lòng anh biết cô rất mạnh mẽ và cô sẽ làm những gì cô nói, và anh biết anh sẽ chẳng bao giờ mạo hiểm để cô làm những gì cô vừa nói.
- Anh không nghĩ mình đủ can đảm để đối mặt với cơn giận giữ của em đâu, cô phù thủy xinh đẹp à. Nào, bây giờ nói cho anh biết em đã ở đâu, làm gì suốt hai năm qua?
Sinbad cúi xuống nhìn Maeve, cô đã ngủ trong vòng tay từ lúc nào, nụ cười vẫn còn vương trên môi. Anh mỉm cười, hôn nhẹ lên trán cô, cô đã mệt rồi, đỡ cô nằm xuống giường rồi kéo tấm chăn đắp cho cô. Trời đã sắp sáng rồi, anh bước lại phía tủ lấy ra một chiếc hộp nhỏ, chiếc hộp chứa chiếc chìa khóa căn phòng mà anh đã ra lệnh khóa chặt từ hai năm trước. Anh nhìn cô ngủ say trên giường anh.
- Anh muốn em ngủ ở đây hơn, Maeve.
Anh bước ra ngoài và đóng nhẹ cửa phòng. Anh phải đi dọn dẹp lại căn phòng của Maeve một chút, anh muốn nó phải sạch sẽ khi cô thức dậy. Cho dù anh muốn cô ngủ bên phòng anh hơn thì anh biết bây giờ chưa phải lúc, anh không muốn cô nghĩ rằng anh đến với cô như những người phụ nữ khác trong quá khứ. Anh muốn cô biết rằng đối với anh cô rất đặc biệt, cô là một thiên thần và anh không muốn người khác có những suy nghĩ không hay về thiên thần của anh. Anh phải dọn dẹp căn phòng này sạch sẽ, anh sẽ để cô ở đây cho tới khi cô tin tưởng anh, tin tưởng vào tình yêu anh dành cho cô và chấp nhận trở thành vợ anh.
Trời đã sáng, Bryn bước ra khỏi phòng, cô cảm nhận được một điều gì đó kỳ lạ ở trên tàu, có một luồng phép thuật rất mạnh ở trên con tàu này. Nhưng đó chưa phải là tất cả, Dermott tỏ ra rất phấn khích từ sáng sớm, nó đã bay ra khỏi phòng một cách vội vã ngay khi cô mở cửa phòng. Cô lên boong tàu để tìm kiếm Dermott trước khi dùng bữa sáng và khi đi ngang qua phòng Maeve, căn phòng vẫn luôn khóa chặt cửa kể từ ngày cô bước lên con tàu này. Theo như cô biết thì căn phòng này thuộc về một cô gái tên Maeve, người đã bị văng khỏi tàu chỉ một đêm trước khi cô lên tàu thay thế vị trí người phụ nữ duy nhất trên tàu. Cô vốn không quan tâm nhiều lắm đến căn phòng này nhưng hôm nay một điều gây sự tò mò của cô là cửa phòng chỉ được khép hờ thay vì khóa chặt như mọi khi. Không cưỡng lại được sự tò mò, Bryn đẩy nhẹ cửa bước vào và một nụ cười ấm áp xuất hiện trên môi cô khi cô nhìn thấy Sinbad đang nằm ngủ trên giường. Cô bước lại gần, lúc anh ngủ trông anh thật giống thiên thần, cô với tay lấy tấm áo choàng treo trên móc gần đó đắp cho anh.
- Làm gì ở đây mà ngủ quên thế này cơ chứ. – Bryn hôn nhẹ lên trán anh, và rồi cô nhìn thấy anh mỉm cười trong giấc mơ. – Ngủ ngon, người hùng của em.
Bryn bước lên boong, mọi người đang cười nói rất vui vẻ, hình như Doubar đang nói chuyện gì đó với thủy thủ đoàn và mọi người đang nghi ngờ lời nói của anh.
- Có chuyện gì thế? – Bryn tò mò.
- Cô có thấy thuyền trưởng hôm nay dậy muộn sao? – Doubar hỏi Bryn tinh quái.
Bryn nhận ra có cái gì đó trong câu nói của Doubar không bình thường, anh muốn ám chỉ điều gì đó, và cả thủy thủ đoàn đang nhìn cô với chờ đợi câu trả lời.
- Ừm, chắc anh ấy mệt, tôi thấy anh ấy ngủ trong căn phòng vốn hay khóa. Không biết anh ấy làm gì ở đấy mà không ngủ ở phòng mình.
- Cậu ấy ngủ ở phòng vẫn hay khóa? Phòng của Maeve ư? – Doubar hỏi ngạc nhiên, trong khi thủy thủ đoàn nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.
- Ừ- Bryn trả lời không dấu được sự thắc mắc đối với thái độ ngạc nhiên vừa rồi của Doubar.
- Cậu ấy ngủ ở đó một mình ư?
- Ừ một mình, Nhưng anh hỏi thế là sao?
Doubar im lặng không trả lời, thủy thủ đoàn nhìn anh một cái rồi mỗi người tản ra làm việc của mình. Doubar vẫn không hiểu mình có nằm mơ về việc tối qua hay không còn Bryn đứng yên lặng không hiểu chuyện gì. Riêng Dermott vẫn bay lòng vòng trên tàu không dấu được vẻ phấn khích.
- Mọi người sao thế nhỉ. – Bryn thầm hỏi.
Maeve tỉnh dậy và cô thấy mình đang ngủ trong phòng Sinbad, cô mỉm cười, chuyện tối qua không phải là một giấc mơ tuyệt vời, nó còn tuyệt vời hơn cả giấc mơ bởi vì nó đã xảy ra. Rồi cô nghe thấy Dermott gọi cô phía trên boong tàu, thì ra là đứa em trai thiếu kiên nhẫn của cô đã đánh thức cô dậy. Maeve ngồi dậy, cô định ra ngoài nhưng cô nhận ra cô không thể bước ra ngoài với đồ ngủ thế này. Thật may mắn lúc cô trở về chỉ có Sinbad ở trên boong, cô thầm nghĩ và rồi cô hiểu lý do tại sao hôm qua anh đã ngăn cản Doubar dành cho cô một cái ôm chào mừng. Cô bước ra khỏi giường, nhìn thấy đồ của cô được để ngăn ngắn trên bàn, Maeve lắc đầu, anh không muốn người khác nhìn thấy cô như thế này ngoài anh. Một anh chàng cả ghen, cô mỉm cười với ý nghĩ của mình.
Mọi người đang mải miết làm những công việc hàng ngày của họ, không ai nhận ra sự xuất hiện của Maeve khi cô bước lên boong tàu trừ Dermott nhanh chóng bay xuống và đậu lên tay cô.
- Tôi cũng nhớ cậu, cậu bé à. – Maeve nói trong tiếng cười khi Dermott kêu loạn xạ trong sự vui mừng.
Trong khi Maeve và Dermott nói chuyện thì toàn bộ thủy thủ đoàn vẫn vui vẻ tiếp tục công việc của họ như một ngày bình thường của hai năm trước, trừ một người, Bryn. Bryn đứng lặng người khi cô nhìn thấy cô gái tóc đỏ đứng trên tàu. Từ phía cô gái đó, Bryn nhìn thấy một dòng phép thuật rất mạnh và vô cùng tinh khiết. Cô nhận ra cô gái này rất đẹp, nhưng vẻ đẹp đó không đến từ vẻ ngoài của cô ta mà là từ bên trong. Bryn cảm thấy bên trong cô gái đó có cái gì đó rất đẹp, đẹp như chính dòng phép thuật tỏa ra từ người cô ta. Nhưng đồng thời cô cảm thấy ngột ngạt, cô cảm thấy bị đe dọa bởi cô gái đó, sự đe dọa không đến từ phép thuật của cô ta mà từ một thứ khác, một thứ mà cô không biết được nó là gì.
Maeve nhìn mọi người, cô nhớ cảm giác này, cảm giác là một phần của Nomad, một phần của gia đình. Đã hai năm cô không có mặt ở đây, thế nhưng ngày hôm nay khi cô ở đây nói chuyện với Doubar, mọi người vẫn không nhận thấy sự khác biệt, cô vẫn là một phần của nơi này trong trái tim họ, cô vẫn là một phần nơi này trong thói quen sinh hoạt hàng của họ. Cô nhìn xung quanh, một số những thành viên mới của Nomad đang đứng nhìn cô, có lẽ họ không hiểu vì sao một cô gái lạ lại xuất hiện trên tàu ngay giữa biển và tại sao những thành viên cũ lại tỏ ra quen thuộc với sự xuất hiện của cô ta tới như vậy. Đôi mắt Maeve dừng lại ở cô gái trong bộ váy màu vàng, cô nhận ra luồng phép thuật mà cô đã cảm nhận được ngay khi quay trở về tàu tỏa ra từ cô gái đó. Có lẽ đó là Bryn, cô gái mà Sinbad đã nhắc tới đêm qua, người mà Sinbad rất yêu quý. Maeve nhận ra cô ấy đang nhìn mình, trong đôi mắt ấy có cái gì đó u ám, dè chừng. Maeve không hiểu nhưng từ cô cảm thấy một sự đề phòng từ phía cô gái này đối với cô. Maeve bước lại gần Bryn giơ tay ra:
- Có lẽ cô là Bryn, tôi là Maeve.
Bryn mỉm cười, bắt tay Maeve:
- Hóa ra cô là Maeve, người đã mất tích 2 năm trước.
Sinbad bước lên boong ngay khi hai cô gái tự giới thiệu. Chưa có một ngày nào trong cuộc đời anh đẹp hơn ngày hôm nay, ngày anh có một thủy thủ đoàn trung thành, một gia đình hạnh phúc, và sự hiện diện của người con gái anh yêu và yêu anh. Anh bước lại gần Maeve, nhưng bất ngờ bị đẩy mạnh về phía sau và ngã dúi xuống sàn tàu. Dermott hoảng hốt kêu lên một tiếng rồi bay vút lên cao.
- Maeve, cô trở về rồi, tôi biết mà, tôi biết là tôi không mơ mà.
Doubar reo lên mừng rỡ, anh ôm chặt lấy cô để thể hiện tình yêu thương anh dành cho cô, một người mà anh luôn coi như em gái. Sinbad đứng lên và ngay khi anh hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh vội vàng chạy đến gần Maeve, và hét lên:
- Doubar, anh làm gãy xương sườn cô ấy bây giờ!
Doubar vội vàng thả Maeve ra và Sinbad đỡ lấy cô, anh nhìn cô đang cô gắng lấy lại hơi thở bình thường mà xót xa.
- Anh phải nhẹ nhàng hơn chứ, cô ấy là nữ mà. – Sinbad nói với giọng đầy trách móc.
- Ồ, hãy xem cách thuyền trưởng của chúng ta bảo vệ người yêu cậu ấy kìa.
Doubar vui vẻ nói và tất nhiên anh cho rằng anh sẽ sớm được chứng kiến cảnh họ đỏ mặt và cố gắng tỏ ra lạnh lùng với đối phương như trước kia. Nhưng lần này anh đã nhầm, Doubar và toàn bộ thủy thủ đoàn trên tàu đã bất ngờ khi chứng kiến cô phù thủy bướng bỉnh của họ đứng bên cạnh thuyền trưởng mỉm cười khi anh vòng tay qua người cô kéo cô lại gần anh hơn. Và trong mắt họ, người ta nhìn thấy chúng sáng lên bởi niềm hạnh phúc đơn giản rằng họ đã được bên nhau sau hai năm dài sống trong chờ đợi. Không cần phải nói nhiều hơn, toàn bộ thủy thủ đoàn đều cười hạnh phúc, một phần vì Maeve đã trở về, một phần vì nụ cười trên môi người thuyền trưởng. Đã rất lâu rồi họ không nhìn thấy anh cười tươi như vậy và họ hiểu rằng anh đang thực sự hạnh phúc. Và cô cũng biết điều đó, anh chưa bao giờ hạnh phúc như vậy khi ở bên cô, cô chưa bao giờ thấy anh nhìn cô gái nào dịu dàng đến như vậy kể cả cô. Bryn đứng nhìn thủy thủ đoàn chào đón Maeve trở về, nhìn cách anh nhìn Maeve, đôi mắt ấy quá ấm áp nó chứa đầy tình yêu và sự quan tâm anh dành cho cô gái đó. Cô cảm thấy đau đớn, cô cảm thấy có ai đó đang bóp nghẹt lấy trái tim cô.
Sinbad nhìn Maeve bị nhấn chìm trong những cái ôm, những lời hỏi thăm đến từ thủy thủ đoàn. Anh nhìn cô cười, chưa bao giờ anh thấy cô cười nhiều đến như vậy. Rồi anh nhìn Bryn, anh muốn giới thiệu Maeve với Bryn, mặc dù anh biết hai người đã tự giới thiệu nhưng anh vẫn muốn giới thiệu họ với nhau, hai người phụ nữ anh yêu thương nhất. Đối với anh, Bryn rất đặc biệt, họ có với nhau rất nhiều những kỷ niệm, có cùng nhau vượt qua rất nhiều những khó khăn và họ cùng chia sẽ một bí mật cả bản thân họ cũng không biết rõ đó là chiếc vòng cầu vồng. Anh có thể chia sẻ với cô rất nhiều chuyện, có những chuyện mà anh cảm thấy khó nói với Doubar nhưng lại rất dễ dàng chia sẻ nó với cô. Vì vậy bây giờ anh cũng muốn chia sẽ niềm hạnh phúc này với cô, anh tin rằng cô cũng sẽ hạnh phúc với niềm hạnh phúc của anh như thể nó chính hạnh phúc của cô. Nhưng anh đã nhầm, khi anh nhìn Bryn, anh nhận cô đang nhìn anh, đôi mắt cô chứa đầy sự đau khổ. Anh lặng người, anh không hiểu chuyện gì xảy ra, tại sao cô ấy lại phản ứng như vậy. Anh nhìn cô, anh thực sự không biết phải nói gì.
Bryn thấy anh nhìn cô, vẫn bằng ánh mắt ấm áp và tin tưởng như trước đây, rồi cô nhận ra ánh mắt đó thay đổi, từ sự tin tưởng, quan tâm nó chuyển thành sự xót xa, đau khổ. Cô không thở được, cô cảm thấy ngột ngạt, cô muốn rời khỏi đây, cô không chịu được không khí trên tàu lúc này. Cô bỏ chạy xuống phía dưới Cabin.
Sinbad đứng lặng trên boong tàu, anh không biết phải làm gì vào lúc này. Phản ứng vừa rồi của Bryn khiến anh đau khổ, anh cảm thấy mình là một kẻ tội đồ. Anh đã hứa sẽ không để ai làm tổn thương cô, anh đã hứa sẽ bảo vệ cô nhưng bây giờ chính anh là người đã làm tổn thương cô. Bây giờ anh đã hiểu tại sao Bryn luôn quan tâm tới anh nhiều như vậy, đó không chỉ dừng lại ở tình bạn, nó là tình yêu. Anh im lặng nhìn những con sóng vỗ vào thân tàu, anh đã không nhận ra điều đó sớm hơn, anh đã quá vô tâm khi quan tâm quá nhiều tới cô mà không hề để ý đến thái độ của cô. Giá như anh tinh tế hơn để nhận ra tình cảm của cô sớm hơn, anh khéo léo hơn trong việc cư xử với cô thì có lẽ cô đã không bị tổn thương nhiều tới thế khi nhìn anh ở bên cạnh Maeve. Có lẽ là do thái độ của anh trong suốt 2 năm qua đã khiến cô nhầm lẫn tình cảm anh giành cho cô. Bây giờ anh không biết phải đối mặt với cô như thế nào, anh không biết phải giải thích với cô thế nào để không làm cô tổn thương hơn.
- Sinbad, cậu không sao chứ? – Doubar lên tiếng hỏi, anh biết bây giờ Sinbad đang cảm thấy rất khó xử. Là một người anh trai hơn ai hết anh hiểu rõ tình cảm em trai anh giành cho Maeve nhưng anh cũng hiểu với Sinbad, Bryn cũng rất quan trọng. Sinbad sẽ chẳng bao giờ muốn làm một trong hai người bị tổn thương, nhưng bây giờ mọi thứ đang đi ngược lại với những gì cậu ấy muốn.
- Em không biết rằng cô ấy yêu em, em luôn coi cô ấy là một người bạn, một người bạn rất thân thiết. Em không bao giờ muốn làm cô ấy đau đớn. Nhưng bây giờ, em không biết phải làm sao để cô ấy hiểu rằng mối quan hệ giữa chúng em chỉ là bạn.
- Sinbad, đó không phải lỗi của cậu khi cậu không thể đáp lại tình cảm của người khác dành cho cậu.
- Em biết Doubar, nhưng nếu em khéo léo hơn trong cách cư xử với cô ấy có lẽ cô ấy sẽ không nuôi hy vọng.
- Hãy nói chuyện với cô ấy Sinbad, Bryn là một cô gái tốt, cô ấy sẽ hiểu. Dù muốn hay không cậu cũng phải rõ ràng trong mối quan hệ này, đừng để Bryn hy vọng vào điều không thể xảy ra. Còn Maeve nữa, nếu cậu cứ đứng đây mà đau khổ vì cơn ghen của Bryn thì Maeve sẽ nghĩ gì? Maeve là một cô gái biết suy nghĩ nhưng phụ nữ vẫn là phụ nữ, trong tình yêu họ rất yếu đuối. Cho dù cô ấy có tin vào tình yêu của cậu đến thế nào thì liệu cô ấy có cảm thấy thoải mái hay dễ chịu không khi mà cậu cứ đứng đây suy nghĩ về một cô gái khác.
Sinbad im lặng, Doubar nói đúng, anh không thể im lặng mãi khi anh chính là trung tâm của mọi chuyện. Anh phải làm rõ mọi chuyện, anh không thể để Bryn tiếp tục hy vọng và Maeve, anh không muốn cô phải chịu thiệt thòi vì mối quan hệ không rõ ràng giữa anh và Bryn.
- Ừm, em sẽ nói chuyện với cô ấy, Doubar. Em sẽ nói chuyện với Bryn.
Bryn ngồi trong phòng, cô im lặng suy nghĩ về tất cả những điều đã xảy ra. Tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy. Anh luôn quan tâm tới cô, anh sẵn sàng hy sinh tính mạng mình để bảo vệ cô, và anh đã hôn cô trong lần đó. Cô không hiểu, cả hai người đã cùng trải qua bao nhiêu khó khăn, đã chia sẻ với nhau biết bao nhiêu buồn vui trong suốt 2 năm qua. Thế nhưng tại sao, tại sao ngày hôm nay anh lại đứng bên cạnh cô gái đó. Cô ta đã rời khỏi con tàu này suốt 2 năm qua, cô ta đã không có mặt bên cạnh anh trong những chuyến hành trình đầy nguy hiểm, chỉ có cô ở bên cạnh anh trong suốt thời qua, chỉ có cô quan tâm chăm sóc anh khi anh đối mặt với những khó khăn trong những cuộc phiêu lưu đầy sóng gió. Cô ta là ai, cô ta đã làm gì mà sau hai năm khi cô ta trở về anh lại giang tay đón cô ta vào lòng, anh lại trao tình yêu của anh cho cô ta mà không phải là cô. Tại sao, cô đã giành cho anh tất cả tình yêu của cô, nhưng rút cuộc cô ta đã cướp đi anh của cô. Anh yêu cô, cô biết điều đó, tất cả chỉ tại cô ta, nếu như cô ta không trở về, nếu như cô ta chết đi trong cơn bão đó thì anh đã thuộc về cô. Lẽ ra cô ta không được trở về, lẽ ra cô ta phải chết đi, chết đi.
- Chết đi – Bryn hét lên trong cơn tức giận, cô không kiểm soát được chính cảm xúc cũng như phép thuật của mình. Một dòng phép thuật bắn ra từ mắt cô làm nổ tung chiếc bàn để ở góc phòng.
Maeve đang ở trong phòng, cô đang dọn dẹp lại căn phòng và nói chuyện với Dermott. Cô muốn biết rõ hơn về Bryn, cô ấy là ai, cô ấy đến từ đâu, phép thuật của cô ấy như thế nào.
- Thôi Maeve à, nếu muốn biết rõ hơn về mối quan hệ giữ họ thì nói đại đi, người ta nói cho mà biết.
Maeve nhìn Dermott, thằng em nhiều chuyện, nếu không phải là vì nó là em trai cô có lẽ cô đã để Sinbad ném nó vào chảo cách đây 3 năm rồi. Bất chợt Maeve cảm thấy một sự mất cân bằng trên tàu, nó làm cô bất ngờ ngã xuống sàn tàu vì không có sự chuẩn bị.
- Á
Sinbad đang trên đường đi xuống phòng Bryn, anh phải nói chuyện với cô, anh phải làm rõ một chuyện. Anh bất chợt nghe thấy tiếng thét từ phòng phát ra từ phòng Maeve, anh vội vàng đẩy cửa bước vào.
- Maeve, em làm gì vậy? Có cần thiết phải tỏ ra yêu quý căn phòng này tới mức đó không?
Anh cúi xuống đỡ cô đứng dậy, mà cũng không quên châm chọc cô khi anh thấy cô nằm sõng xoài trên sàn nhà.
- Đúng lúc nhỉ. – Maeve lườm anh. Nhưng rồi cô cũng chẳng thèm để ý đến lời châm chọc vừa rồi của anh. Cô đang suy nghĩ về sự chấn động vừa rồi, đó là một luồng phép thuật rất mạnh, nó mạnh hơn rất nhiều lần so sức mạnh mà cô cảm nhận thấy ở Bryn sáng nay. Dòng phép thuật đó khiến không khí trên tàu bất ngờ bị đảo lộn. Một người luyện tập phép thuật lâu năm như Maeve, cô cảm nhận được sự cân bằng trong mọi vật và sự mất cân bằng đột ngột trong không khí khiến cô bất ngờ mất thăng bằng. Nhưng luồng phép thuật đó đến từ đâu, không lẽ từ Bryn, cô ta mạnh tới thế sao. Và một điều nữa khiến Maeve thắc mắc, tại sao cô ta lại sử dụng một luồng phép thuật mạnh tới như vậy, và tại sao nó đến một cách bất ngờ và đi một cách bất ngờ đến như vậy.
- Có chuyện gì thế? Em đang lo lắng chuyện gì à? – Sinbad cất tiếng hỏi, Maeve có vẻ hơi lạ và có vẻ như có điều gì khiến cô phải suy nghĩ, sắc mặt cô làm anh lo lắng.
- Không – Maeve giật mình khi nghe Sinbad hỏi, cô muốn nói với anh nhưng rồi cô quyết định im lặng, cô không muốn anh lo lắng chỉ vì một cảm giác, đặc biệt khi bây giờ cô đang lo lắng về phép thuật của Bryn. Một người bạn mà anh rất yêu quí, người anh đang cảm thấy có lỗi với cô ấy vì anh cho rằng chính anh đã làm cô tổn thương. Maeve mỉm cười nhìn anh- Không có gì đâu, chỉ là đầu em hơi đau vì bị đập vào cạnh bàn.
- Không sao chứ, đi đứng kiểu gì mà để té như thế. – Anh chạm tay vào đầu Maeve, quan sát tỷ mỉ như thể kiểm tra xem đầu cô có bị mẻ ở đâu không.
- Không sao đâu, chỉ tại trượt chân thôi mà. Anh đang định làm gì à?
Sinbad nhìn cô âu yếm, anh đặt nhẹ tay lên trán cô để kiểm tra chắc chắn cô không sao:
- Anh đang đi tới phòng Bryn, anh muốn nói chuyện với cô ấy.- Anh hôn nhẹ lên trán rồi nhìn thẳng vào mắt Maeve. – Maeve, quan hệ giữa anh và Bryn chỉ là bạn thôi, anh hứa anh sẽ làm rõ mọi chuyện, rồi sẽ không sao đâu, em đừng lo nhé.
- Em không sao đâu, em tin anh mà. – Maeve mỉm cười – Thôi anh đi đi, em dọn dẹp lại một chút.
- Ừm, nhưng cẩn thận, đừng hôn sàn tàu nữa nhé.
Sinbad mỉm cười bước ra ngoài, để lại Maeve đứng trong phòng cùng với tiếng kêu như tiếng cười của Dermott.
Bryn nhìn căn phòng, cô cảm thấy bất ngờ bởi phép thuật của chính mình. Cô không ngờ mình lại mạnh tới vậy, có thể mạnh hơn cả Maeve nữa. Vấn đề chỉ là cô không thể kiểm soát được phép thuật của mình, cô mỉm cười, một khi cô nắm giữ đươc phép thuật của mình Maeve sẽ không phải là đối thủ của cô. Rất may lúc nãy không ai ở gần phòng cô để nghe được tiếng nổ, nhưng cô không muốn ai bước vào phòng và nhìn thấy cảnh tan nát này. Cô bước ra khỏi phòng và đi đến nhà ăn.
Ngay khi bước ra khỏi phòng, Bryn nhìn thấy Sinbad đang đi về phía cô. Cô nhìn anh, anh đến đây làm gì, muốn nói chuyện với cô ư, muốn giải thích với cô điều gì ư. Cô im lặng chờ đợi xem anh định làm gì.
- Bryn, chúng ta nói chuyện được không?
Bryn gật đầu, cô đi theo anh về phía phòng ăn.
- Bryn, chuyện của chúng ta.
Đúng là anh muốn nói chuyện đó, anh muốn nói với cô rằng anh chưa bao giờ yêu cô ư, anh định nói với cô rằng anh chỉ có một tình yêu duy nhất là cô gái ấy ư, rằng những gì hai người có với nhau trong suốt thời gian qua chỉ đơn giản là bạn ư. Không phải thế, cô biết anh yêu cô, cô biết rõ anh đã từng yêu cô trước khi cô ta quay về, cô biết rằng nếu như cô ta không bao giờ quay về thì anh đã là của cô. Nhưng anh yên tâm, rồi anh và cô sẽ ở bên nhau, rồi cô ta sẽ phải biến mất như cô ta đã từng và cô ta nên như thế mãi mãi. Một khi cô nắm giữ được phép thuật của mình, cô và anh sẽ ở bên nhau. Nhưng bây giờ cô không muốn làm anh lo lắng, cô cần có thời gian để kiểm soát phép thuật của mình, trong thời gian đó cô sẽ để hai người họ được bên nhau. Cô không muốn Sinbad nghĩ cô là một người ích kỷ và hơn hết cô không Maeve đề phòng cô. Cô biết cô ta rất mạnh, nếu Maeve đề phòng cô sẽ rất khó đạt được điều cô muốn. Cô mỉm cười, nhìn Sinbad.
- Đừng lo cho tôi, Sinbad. Tôi hiểu mà, tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại phản ứng như vậy nữa. Có lẽ chỉ vì tôi cảm thấy ghen tỵ về việc anh sẽ không tiếp tục tình bạn với tôi như trước nữa khi anh đã tìm được người con gái anh yêu thế thôi.
- Không Bryn, cho dù Maeve quay về chúng ta vẫn là bạn mà, sẽ không có chuyện chấm dứt tình bạn giữa chúng ta chỉ vì Maeve quay về đâu.
- Nhưng Sinbad, liệu Maeve có ghen khi cô ấy nhìn thấy chúng ta thân thiết.
Sinbad bật cười, anh chưa bao giờ nghĩ Maeve sẽ ghen tuông vì điều đó.
- Không đâu, Maeve sẽ không bao giờ ghen tuông với tình bạn giữa chúng ta đâu.
- Vậy thì tốt rồi.
- Tôi cứ nghĩ rằng cô phản ứng như vậy là vì…
- Anh nghĩ rằng tôi phản ứng như vậy là vì tôi yêu anh? Trời! Anh nghĩ tôi sẽ yêu một kẻ trăng hoa như anh sao? Thôi đi.
Sinbad cười, thì ra mọi chuyện không giống như anh nghĩ, chỉ là anh đã tự huyễn hoặc mà thôi. Anh đặt tay lên vai Bryn.
- Phải, cô không ngốc tới mức yêu một kẻ như tôi. Cảm ơn Bryn, cảm ơn vì đã là bạn tôi và mãi mãi là bạn tôi.
Cô đứng trên boong tàu, gió biển đang đùa giỡn với tóc cô, cũng như những buổi chiều trước, chiều nay cô lại đứng ngắm biển chỉ khác một điều chiều nay cô đã không còn phải chờ đợi. Anh bước đến bên cạnh cô, vuốt nhẹ những sợi tóc ngỗ nghịch đang bay trong gió.
- Anh nói chuyện với cô ấy rồi chứ. – Maeve lên tiếng, nhưng cô không quay lại nhìn anh.
- Ừ, anh đã nhầm, cô ấy chỉ cảm thấy sợ mất đi tình bạn với anh mà thôi. Cô ấy không yêu anh. Thế mà anh đã thực sự lo lắng.- Sinbad trả lời, luồn tay qua hông Maeve, kéo cô lại gần và ôm lấy cô từ phía sau.
- Sợ mất đi tình bạn. – Maeve quay đầu lại nhìn Sinbad, cô không biết là cô nghe nhầm hay là anh nói nhầm. Sợ mất đi tình bạn ư, chỉ vì sợ mất đi tình bạn mà phản ứng như thế ư. Cô cảm thấy có cái gì đó không bình thường ở đây, cô biết đó không thể chỉ là phản ứng đơn thuần của việc sợ mất đi tình bạn. Nhưng rồi cô mỉm cười, có lẽ do cô cả nghĩ thôi, có lẽ đó là phản ứng bình thường khi Bryn cảm thấy vị trí của cô trên tàu bị đe dọa mà thôi. Hoặc có thể cô ấy đã suy nghĩ lại và không muốn Sinbad lo lắng, nhưng cho dù đó là lý do gì đi nữa thì cô cũng cảm thấy vui khi Sinbad không còn đau khổ vì cảm giác tội lỗi như cách đây vài phút nữa. Cô quay ra nhìn biển, biển chiều nay rất đẹp, cô tựa vào người anh, im lặng cảm nhận sự bình yên trong vòng tay anh.
- Em sao vậy? Cảm thấy thất vọng khi không ai tranh giành anh với em à?
- Hả? Nếu người ta muốn thì em cho luôn chứ cần gì phải tranh với giành. – Maeve nói khi cô thúc cùi chỏ vào xương sườn anh, bật cười. – Em chỉ đang nghĩ đến Dim Dim và Rumina. Đã lâu rồi em không liên lạc được với Dim Dim, người cũng không liên lạc với em. Còn Rumina, anh có biết cô ta đang ở đâu không?
- Ừm, anh không biết, trong thời gian em vắng mặt, cô ta cũng không xuất hiện, cứ như thể cô ta biến mất cùng em.
Maeve im lặng, Rumina cũng mất tích trong suốt hai năm qua, Maeve biết Sinbad chỉ nói đùa nhưng nếu Rumina không xuất hiện trong suốt 2 năm qua thì cô ta ở đâu. Một người như cô ta không thể yên lặng trong suốt hai năm qua đặc biệt là khi cô ta có mối quan tâm đặc biệt với Sinbad vì anh đã giết cha cô ta và vì cô ta cũng yêu anh. Mối liên hệ mà Sinbad chỉ ra không hẳn là không có lý, có thể vì một lý do nào đó trong cơn bão đó cô và Rumina đã cùng bị kéo khỏi thế giới này, và nếu như vậy thì khi cô trở về có thể Rumina cũng trở về. Vấn đề là cô ta đang ở đâu, làm sao cô có thể tìm cô ta, để tiêu giệt cô ta và trả lại tự do cho Dermott. Em trai cô đã phải chờ đợi quá lâu rồi, và cả Dim Dim nữa, ông ấy cũng đã phải đợi quá lâu rồi. Cô không muốn họ phải chờ đợi nữa, cô phải giải thoát họ, và để làm điều đầu tiên việc cô phải làm là tìm được Rumina và tiêu giệt cô ta. Sinbad nhìn Maeve, anh biết cô luôn như vậy khi nhắc đến Rumina, anh biết giữa cô và Rumina có một vấn đề gì đó mà cô chưa nói cho anh biết và điều đó luôn luôn ám ảnh cô. Rumina là kẻ thù không đội trời chung với Maeve, giết Rumina gần như là mục tiêu cả đời của cô ấy. Dim Dim đã từng nói với anh rằng trái tim Maeve cũng chứa đựng nhiều nỗi đau như anh và cho dù cô chưa nói với anh nỗi đau trong trái tim cô, thì anh vẫn có thể đoán được rằng Rumina là người mang đến cho cô những vết thương đó. Anh siết chặt vòng tay mình quanh cô.
- Maeve, chúng ta sẽ tìm Dim Dim và tiêu diệt Rumina. Chỉ cần em ở bên cạnh anh, chúng ta sẽ cùng nhau làm điều đó.
Maeve quay người lại nhìn anh, cô mỉm cười, hơn hai năm trước anh cũng đã nói với cô câu này chỉ khác một điều ngày ấy anh nói rằng anh sẽ làm còn ngày hôm nay anh nói chúng ta sẽ làm cùng nhau. Cô nhìn vào mắt anh:
- Chúng ta sẽ làm điều đó, chỉ cần anh ở bên cạnh em, chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau.
Maeve nhắc lại lời Sinbad vừa nói và từ từ khép nhẹ đôi mi khi anh thu dần khoảng cách giữa hai đôi môi. Một ngày nữa sắp trôi đi và ngày mai mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn hôm nay.
|
||||||