Reviews for Khi đỉnh núi không gồ ghề
nguyenthiet23 chapter 1 . 4/15/2012
Thực ra em chưa đọc fic này, chỉ mới thanks và hum nay mới đọc phần giới thiệu về tác phầm nhưng nó đã để lại trong em ấn tượng khá sâu đậm. Cũng phải nói thêm, em thik SE vì nó cho em một chút mất mát, một chút thương tổn, một chút day dứt... rất đi vào lòng người, điều mà một HE rất khó đạt đến vì vậy em chắc mình sẽ có nhiều cảm xúc hơn nữa khi đọc fic này, và lúc đó em sẽ vik dài hơn

Em bik đến ss đầu tiên qua fic"KHi bầu trời thiếu cánh chim Yến" Thật sự rất hay và cảm động, em rất thik nhưng đến bây h mới có thể nói với ss một lời cám ơn, ss đừng giận em nha .

Iu ss nhìu
angelbaby chapter 1 . 4/15/2012
em hứa với lòng ko đọc fic này lần thứ 2

tuy là fic này tỷ bảo viết còn rất trẻ con nhưng e vừa đọc vừa khóc mún tắt thở lun
CayLuv - DAN chapter 2 . 5/23/2011
Tôi viết fic này vì nó đã làm tôi khóc, chứ không phải để muốn người đọc phải khóc (vì thời điểm viết ra nó, không có người đọc nào cả)

Thật sự ấn tượng bởi câu nói này. Cõ lẽ Luv sẽ không biết đến cái fic này nếu không vào topic đăng kí và nhìn thấy cái đề có chữ Hoàn Châu Cách Cách. Thật sự vài dòng giới thiệu về truyện đã lôi cuốn Luv. Đây là fic đầu tiên Luv đọc sau khi trở lại DAN sau một thời gian dài vật vờ trên mạng *cười*. Nói thật Hoàn Châu Cách Cách Luv đã xem, đã cảm nhận và đã từng đắm chìm vào rồi nên bây giờ đọc một fic khác Luv có cảm tưởng nó là phần tiếp cho những bộ phim xưa cũ mà Luv đã xem từ rất lâu mà có khi tên nhân vật Luv cũng không nhớ *lại cười*. Câu truyện này đã được tác giả lái sang một hướng khác, bi thương, đau buồn hơn cái kết của Hoàn Châu Cách Cách kia. Con người không thoát khỏi Sinh-Lão-Bệnh-Tử. Ai cũng giống nhau thôi. Chỉ khác một điều mỗi con người là mỗi số phận khác nhau vì vậy việc luân thời này là hoàn toàn khác nhau. Có thể ta giàu, nhiều tiền,... hay có bất cứ cái gì đi nữa thì cũng không tránh khỏi cái quy luật khắc nghiệt của cuộc sống. Đọc xong, Luv tự nhiên thấy đau thấy buồn cho Tiểu Yến Tử và còn buồn hơn cho người cô yêu. Người sống bao giờ cũng đau khổ hơn người chết. Hình như câu này Luv đã xem của Ss Uknowah và bây giờ khi đọc fic này mới bắt đầu thấy hiều. Cái có trong tầm tay ta thì ta không biết quý trọng nhưng nó đã vụt đi rồi thì ta mới tiếc nuối. Hãy để Tiểu Yến Tử trân trọng thời gian mình sống dù 3 năm, 3 ngày hay thậm chí là 3 giây. Có lẽ cô ấy sẽ ra đi sau khi mắc bệnh nhưng chắc hẳn cô sẽ luôn sống và mãi mãi sống trong tim bạn bè và người cô yêu

Ai da! Com nhảm rồi! Có thể Luv còn bé nên không hiểu được hết cảm nhận của tác giả và mọi người nên có gì sai thì đừng trách Luv, tự nhiên đọc fic thấy mình lan man lảm nhảm quá. Nhưng thật sự Luv đặt rất nhiều hi vọng vào cái fic hay như fic này vì nó làm Luv bắt đầu cảm thấy đau.

Chờ chap mới của tác giả! Yêu tác giả nhiều (ai da toàn com nhảm ngại quá )
Starlight chapter 1 . 5/23/2011
Người đầu tiên cm cho fic này. Và dán mặt vào màn hình, đọc fic này không phải vì quá yêu mến Vĩnh Kỳ và Tiểu Yến Tử, star đọc nó vì một chút tâm sư của tác giả. "Tôi viết fic này vì nó làm tôi khóc chứ không phải để muốn người đọc phải khóc", tôi biết bản thân mình khi đọc fic này chắc chắn sẽ khóc, nhưng vẫn đọc... và vì nó dành cho thiên thần nhỏ của DTG nên tôi lại càng muốn bản thân mình phải đọc. Những dòng chữ này khiến trái tim nghẹn ngào, bệnh tật đôi khi khiến con người ta thấy khó khăn. Cuộc sống vẫn chưa bao giờ dễ dàng và đơn giản như con người ta nghĩ. Đó là những con đường, chông gai có, nhẹ nhàng có... và rồi cũng dẫn con người ta đến những đích đến. Con người đứng trên những con đường đôi khi ngoảnh mặt lại, sợ sệt, cuộc sống này liệu có công bằng? Sợ sệt và không muốn đi tiếp, vì đời khiến người ta đau quá. Nhưng đời chẳng bao giờ là không công bằng, công bằng dành cho mọi người khi mà con người thật sự biết yêu và biết sống là như thế nào...

Con người khi đối mặt với cái chết, với manh vuốt của Tử Thần vẫn luôn suy nghĩ về mọi điều đã qua, suy nghĩ về tương lai, suy nghĩ về những con người bên cạnh họ. Tiểu Yến Tử có thể chết vì tất cả, tình bạn tình yêu, nhưng căn bệnh này khiến nàng không muốn tin không muốn chấp nhận. Cuộc sống đôi khi không cho con người cái quyền để lựa chọn. Không phải căn bệnh này chọn Tiểu Yến Tử, phải chăng khi sinh ra Tiểu Yến Tử đã là người phải gánh lấy nỗi đau này. “Why did disease choose me?” Banner của DAN, câu hỏi của Aya có phải lần này dành cho Tiểu Yến Tử. Không đừng nói số phận đôi khi khiến con người ta không thể chấp nhận được. Hãy cứ nói ta phải là người chấp nhận và đi tiếp. Kỉ niệm là những gì mà con người trân trọng và cất giữ, là những điều mà con người nâng niu và không bao giờ muốn đánh mất, quá khứ dù đôi khi khắc nghiệt con người vẫn muốn nhớ… Sẽ có ai yêu Vĩnh Kỳ như nàng? Có ai có thể yêu Vĩnh Kỳ như nàng. Có thể có nhưng mỗi con người có một cách để yêu. Sẽ không có một Tiểu Yến Tử thứ hai, sẽ không có người cãi nhau. Đúng, vì Tiểu Yến Tử sinh ra đã chỉ có một. Đời, con người tìm thấy nhau, nửa kia của mình nhưng rồi lại phải xa nhau, có phải vì ông trời ganh tỵ hay ghen ghét. Có lẽ thế hoặc không. Đó đơn giản chỉ là sắp đặt. Con người vì sao bảo ta nắm chặt số phận trong tay nhưng đôi khi vẫn nói là sự số mệnh đã an bài, và ta là người chấp nhận. Con thuyền giữa đại dương mênh mông, không phương hướng, có một tia sáng ban cho nó hy vọng, nó lênh đênh, nó trôi, về phương nào, về nơi nào…. Con người sợ phải đối mặt với những nỗi đau, Tiểu Yến Tử rồi sẽ đối mặt với nó như thế nào đây, rồi phải chấp nhận nó. Tôi không biết câu trả lời ngay lúc này.

Bất lực, con người bất lực. Tiền bạc, địa vị, chức danh… tất cả đều chỉ là phù du khi đối mặt với bệnh tật. Căn bệnh này ai có thể cho câu trả lời, ai sẽ là người cứu giúp, không ai có thể cứu được Tiểu Yến Tử. Vì con người rồi cũng phải đến lúc về trời. Nhưng sinh lão bệnh tử, Tiểu Yến Tử vẫn chưa trải qua thời kỳ lớn lên thực thụ và trưởng thành, chưa “lão” mà đã phải chạm tay đến cái ngưỡng cửa của bệnh và tử. Đau thật. Câu trả lời dành cho số mệnh là gì, ta đôi khi vẫn là người im lặng câm nín trước nó.

Chỉ là những suy nghĩ đơn giản của star khi đứng trước chap này và cũng chỉ là suy nghĩ của mình về suy nghĩ của Tiểu Yến Tử, chứ không phải về ai khác. Con người rồi sẽ đến lúc quyết định, cuộc đời dù thế nào vẫn trong tay ta, ta luôn là một người chủ động. Ta không thể là kẻ nhút nhát trong con đường này, không thể là kẻ dậm chân tại chỗ, ta phải đi bởi cuộc sống này không cho ta đừng lại. Tiểu Yến Tử có nhiều hơn thế, có nhiều hơn bất cứ một ai muốn, đó là tấm lòng và sự quan tâm, đó là liều thuốc tốt nhất. Thời gian là quan trọng nhất đối với con người. Ngày mai, hay ba tháng,… dẫu thế nào Tiểu Yến Tử cũng sẽ và phải biết, dù một giây ta vẫn phải quý trọng…

I did not sleep… I did not die…

Có khi nào ta chết? Và có khi nào ta không tồn tại? Dù không sống ta vẫn không chết, ta sống là hiện diện trong lòng của người khác.

Đúng năm tuần từ ngày một người star không quen biết rời khỏi. Đời với star thật khó hiểu vì Thiên Thần nhỏ bé… khiến star khócvà vẫn suy nghĩ. Câu nói dành cho ss Luân giờ dành cho cô bé “God need angels, and she was the chosen”.

Thiên thần nhỏ vẫn tỏa sáng.

Một chút lòng dành cho fic của HSM cũng như dành cho tất cả…Không chắc star đủ tự tin để lại vào và đọc nhưng sẽ vẫn vào dù biết mình lại khóc… Cm lung tung và nhảm nhí, thông cảm.

Bình yên sẽ đến…