0.

"Này Diana! Nếu ngày mai là Tận thế, thì cậu sẽ dành quãng thời gian còn lại của mình để làm gì?"

"Mình không biết nữa… Có lẽ là dành thời gian bên cậu và mọi người, đó là điều mình muốn làm… Dù cho quãng thời gian còn lại có ngắn ngủi đi chăng nữa, thì cũng nên dành nó cho những người mình yêu quý và quan tâm nhất chứ."

Tiếng cười vui vẻ đậm nét vô tư, một chút mơ mộng cùng vẻ tự tin, cậu hỏi

"Vậy cậu biết mình sẽ làm gì không?"

"Làm gì vậy?"

Nét tinh nghịch trong câu hỏi tò mò, cô nghiêng đầu nhìn cậu trìu mến, chờ đợi câu trả lời của cậu

"Mình sẽ tìm cách ngăn chặn Tận thế và cứu lấy thế giới! Vì dù sao, ở Thế giới này, mình có các cậu mà. Đến khi ấy, chúng ta muốn dành bao nhiêu thời gian cho nhau đều được cả."

Cậu ấy đã nói vậy.

"…Vì nếu thế giới này mà thiếu đi các cậu, thì đối với mình, đó đã là Tận thế rồi…"

Cậu vẫn nhớ rõ, buổi sáng hôm đó, ngày 15/5 định mệnh, cái ngày diễn ra sự kiện mà về sau, cậu và mọi người vẫn luôn gọi nó là 'Số 0', nơi khởi nguồn của tất cả…

"Yoo! Kin! Xem bọn tớ đang ở đâu này."

Chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc, cuộc gọi Video call từ Matt, cậu ấy đang cùng mọi người đi mua sắm ở khu Trung tâm thương mại phía Đông thành phố. Khung cảnh phía sau cậu bạn trong cuộc gọi Video rất nhộn nhịp, người người qua lại tấp nập trên đường phố, tiếng ồn ào náo nhiệt khiến cho giọng nói ồm ồm của thằng bạn thân bị chìm vào giữa tiếng nhạc rộn ràng xung quanh.

Một ngày hè cuối tuần bận rộn đầy quen thuộc của thủ đô Ayden.

"Nhộn nhịp ghê nhỉ?"

Ngồi bên bàn làm việc của phòng thí nghiệm Pascal, gọi Video với Matt qua chiếc điện thoại đặt cạnh tách cà phê sữa, Kin trêu đùa, trong khi bản thân đang rảnh rỗi, ngồi đợi chiếc máy tính cồng kềnh tải lên hệ thống Vận hành của Lõi chiến giáp mới, cùng vài trang bị thiết yếu cậu lắp đặt cách đây không lâu. Cũng giống như lần thử nghiệm trước thôi, toàn bộ hệ thống vận hành đang được tải lên, nhưng với Lõi năng lượng Hoàn thiện thế hệ đầu tiên, cậu cần cài đặt một chương trình Giới hạn nữa, nếu không muốn mọi thứ nổ tung, thành ra công việc diễn ra chậm tới mức phát ngán như thế này đây. Đáng lẽ Kin nên đi chơi cùng các bạn mình, cậu tự nhủ, tiếc ngẩn ngơ khi mấy đứa bạn đi mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho Lễ tốt nghiệp sắp tới của nhóm, theo dõi qua video call mà thấy vui quá…

"Hai nàng kia đâu rồi?"

"Đây đây."

Quay chiếc điện thoại lại cho cậu lớp trưởng xem, phía sau Matt, Kin thấy Mei và Monika đang đứng chọn trang phục trong một cửa hàng Thời trang lớn, hai cô bạn có vẻ thích lắm, khi lâu rồi mới được đi mua sắm cùng với nhau vui như thế này, thời gian vừa qua cả bọn bận ôn thi suốt mà. Họ đang chọn mua những bộ trang phục để mọi người mặc trong lễ tốt nghiệp vào tuần tới, những bộ áo khoác, sơ mi và váy trang trọng, lịch sự nhất, cùng một ít quần áo mới toanh, chuẩn bị cho chuyến phiêu lưu sắp tới của Matt và Monika.

Nhìn Mei hồn nhiên vui vẻ mà tự dưng, Kin lại mỉm cười vu vơ, không biết vì lý do gì nữa…

"Đang có nhiều sự kiện diễn ra ở đây, đông vui náo nhiệt lắm."

"Thì Tuần lễ Du lịch mà!"

Quãng thời gian này, rất nhiều sự kiện thú vị đang diễn ra ở Ayden và các thành phố đảo lân cận, khiến cho Thủ đô du lịch giữa vùng Đại tây dương lại càng thêm náo nhiệt, dưới cái nắng vàng và gió biển mát lành, thời tiết không thể nào đẹp hơn của mùa hè. Còn chưa kể đến, năm nay, Hội nghị Hòa bình thế giới, quy tụ rất nhiều nguyên thủ quốc gia của nhiều nước cùng tham dự, đang được tổ chức ở Ayden nữa. Nếu thực tế một chút, thì Ayden ở thời điểm hiện tại đang là nơi đông người nhất trên thế giới rồi đấy, Kin trêu đùa mà làm Matt cười khoái chí phía đầu dây bên kia, công nhận là đông thật.

"Mà Mei sao rồi? Còn giận tớ không?"

Hỏi Matt một câu, mà tự dưng ở đâu, cô lớp trưởng xuất hiện, mặt cau có một cách tinh nghịch, ngó vào điện thoại gắt gỏng với cậu

"Còn! Còn giận nhiều lắm!"

Sau chuyện quay phim tổ chức đám cưới với nhau, rồi cuộc gọi với Diana đầy xúc động, mà tự dưng Mei lại cứ tỏ ra giận dỗi Kin, chẳng rõ lý do vì sao nữa. Hai người cứ giận nhau vu vơ như vậy suốt, nên Monika cũng biết là chúng nó chỉ đang trêu chọc nhau một chút thôi. Nhưng mà, mấy đứa ít hiểu biết, phán đoán về tình cảm kém như Matt thì tin răm rắp mấy cái tin đồn là hai người sắp chia tay, lại còn đặt cược với nhau rằng cuộc chia tay sẽ là trước hay sau lễ tốt nghiệp nữa chứ. Nghĩ đến vụ cá cược ấy, giận Kin qua điện thoại mà Mei lại gõ đầu Matt đến bộp một cái, làm cậu bạn ngốc cứ đần mặt ra, chẳng hiểu sao mình lại là thằng bị đánh luôn.

"Mọi người mua được những gì rồi?"

Vừa chỉnh sửa lại một chút chương trình điều khiển trên máy tính, Kin vừa hỏi mọi người đang đi mua sắm, quan tâm một chút với tiến độ 'thu gom vật phẩm' của thằng bạn thân.

"Ừ thì, trang phục cho bốn đứa mặc trong lễ tốt nghiệp, quần áo, váy, giày, đai lưng… Mà làm thế nào Mei lại nhớ rõ số đo của cậu để chọn quần áo cho cậu nhỉ?"

Matt vẫn thắc mắc vụ ấy, vì cậu và Monika đều phải đo lại cỡ quần áo, hai người họ đều đã cao lớn lên nhiều trong mấy năm vừa rồi mà. Mei thì khỏi cần, cô nàng lớp trưởng vẫn nhỏ con và thấp bé như hồi hai năm trước, nên cô ấy chỉ cần nhớ số đo của mình là ổn. Nhưng còn Kin thì sao, làm sao Mei lại nhớ được số đo của cậu chính xác đến như vậy để chọn cỡ quần áo nhỉ?

"Kỹ năng làm vợ đấy. Lúc nào cũng nhớ số đo quần áo của chồng mình…"

Cái giọng lanh lảnh quen thuộc, Monika ghé vào bên Matt trêu chọc, làm Mei lại đỏ bừng mặt xấu hổ, phụng phịu cầm cuốn tạp chí mà đánh con bạn lộp bộp, cái tội ghép đôi quá đáng, còn cô thư ký cứ ôm đầu cười khúc khích vì cái phản ứng rất dễ thương ấy của Mei mỗi lần bị gán ghép với Kin. Cậu lớp trưởng nghe được mà cũng sặc cà phê, ho sù sụ trong lúc đang làm việc đây này. Thì đó đúng là kỹ năng làm vợ của Mei mà!

"Ngoài ra bọn tớ cũng mua được ít đồ trang trí lớp học. Chút nữa đi lấy kỷ yếu cho cả lớp luôn."

Lớp 12D chuẩn bị tốt nghiệp đã cùng nhau có một buổi chụp ảnh kỷ yếu đáng nhớ, dưới sắc hoa anh đào thơ mộng nơi sân trường phía sau đầy kỷ niệm, những bức ảnh đẹp nhất đã được chọn lọc và in thành Album lớn, mỗi người một cuốn trọn vẹn, để lưu giữ về lớp Trung học của mình tới sau này. Năm nay ban phụ huynh tự dưng lòi ra một ông chú chịu chi, ông già nhà Monika chứ ai vào đây nữa, nên cả lớp mới được đầu tư như vậy đấy.

"Thế hành trang để 'đôi uyên ương' phiêu lưu khám phá thế giới thì sao? Mua đủ hết chưa thế?"

Vui đùa, Kin nhắc nhở về chuyện Monika và Matt sẽ cùng nhau phiêu lưu vòng quanh thế giới sau khi tốt nghiệp, nên cả hai đều sẽ phải chuẩn bị rất kĩ càng cho chuyến đi của hai người đấy. Hành trang khởi đầu được gia đình hỗ trợ một chút, nhưng sau đó, họ sẽ hoàn toàn tự lập, dắt tay nhau cùng đi, phiêu lưu vòng quanh thế giới, chỉ có riêng hai người họ, lo lắng và chăm sóc cho nhau mà thôi. Nghe lãng mạn ghê nhỉ, Mei vẻ mơ mộng lắm, làm Monika lại xấu hổ, cứ ấn ấn đầu con bạn thấp bé hơn mình xuống bắt nạt, bảo nó im mà nó không im.

"Nghiêm túc mà nói, là một chuyến đi tìm kiếm những siêu anh hùng."

Matt thì có mục đích cụ thể như vậy rồi, mà cô thư ký đi bên cạnh thực ra chỉ là muốn đồng hành cùng cậu để cậu không phải cảm thấy cô đơn trong chuyến đi mà thôi. Cái điệu cười vô lo dễ ghét của Matt làm Monika lại giận dỗi quá, mắng cậu bạn là suốt ngày chỉ có lẽo đẽo đi tìm những 'Siêu anh hùng', trong khi bản thân mình thì suốt ngày lẽo đẽo theo sau cậu mà có ai mắng đâu. Gia đình cô ấy không phản đối quyết định của con gái mình, vậy là đủ cho một lời đồng ý, để Monika có thể 'lẽo đẽo' đi cùng Matt vòng quanh thế giới rồi.

"Mà, Mei nhận được học bổng toàn phần của Đại học , chuyên ngành Y khoa đấy. Kin! Cậu tính sang châu Âu thế nào mà bỏ 'vợ' ở lại Neverille học đại học vậy?"

Monika vẫn trêu ghẹo, nhưng Mei sau một lần xấu hổ, giờ chuyển sang trạng thái miễn dịch với việc bị gọi là 'vợ' của Kin rồi, quay ngoắt đi khoanh tay hậm hực với con bạn mình. Hai cái đứa con gái này, bạn thân của nhau suốt mấy năm trời, mà cứ đem chuyện yêu đương của nhau ra đùa cợt là sao nhỉ?

"Chỉ là một chuyến thăm ngắn thôi, để thực hiện 'lời hứa' của mình với Diana. Xem nào… bốn năm."

"Bốn năm để làm gì?"

"Để Mei tốt nghiệp Đại học chứ sao? Lúc cô ấy tốt nghiệp xong thì mình quay lại là vừa."

Nghe mà hoảng hốt, hai cái đứa bạn toát mồ hôi, tưởng Kin đang đùa, trong khi Mei chỉ nhếch mép cười, chấp nhận thách thức của thằng bạn mình một cách tự tin. Người bình thường học Đại học sớm cũng phải bốn, năm năm, chưa nói đến ngành Y thì phải bảy, tám năm, có người cả chục năm mới tốt nghiệp được… Vậy mà, Mei định tốt nghiệp ra trường chỉ trong bốn năm, tức là nhanh gấp đôi người bình thường đấy. Nhưng, điều đó lại rất có lý, vì nếu xét về trí tuệ, Mei chỉ thua duy nhất Kin khi ở trường, lại thêm rất nhiều quyết tâm của cô ấy nữa, thì việc tốt nghiệp trong vỏn vẹn bốn năm là khả thi.

"Nhưng mà lời hứa này của Kin với Diana là gì vậy? Mà sao lại cần Mei tốt nghiệp sớm như vậy?"

"À, bí mật!"

Nháy mắt tinh quái, Kin lại một lần nữa khiến Monika phải thất vọng, khi cậu chưa hề tiết lộ dự định tương lai của mình, ngoài việc sẽ sang châu Âu để gặp lại Diana. Nhưng thế lại càng thú vị nhỉ, một chút bí ẩn đầy lãng mạn, chắc hẳn cuộc tình của họ sẽ diễn ra ngọt ngào và có thể rất kịch tính, như phim tâm lý tình cảm ấy chứ… Một cuộc chạy chốn chăng?

"Nói chơi vậy thôi, chứ chẳng việc gì trên đời này là tính trước được đâu."

Nghiêm nghị, Mei nhắc nhở cậu lớp trưởng mơ mộng và mọi người, vì tất cả những gì họ có chỉ là những dự định, những kế hoạch cho tương lai mà thôi. Họ vẫn còn phải cố gắng rất nhiều nữa để có thể biến những kế hoạch ấy thành hiện thực, chưa kể những sai số và những biến cố bất ngờ xảy ra, cản trở họ giữa chừng. Nghe mà cả bọn cùng cười vui vẻ, có cái biến cố to đùng nào đi chăng nữa thì mấy đứa cũng sẽ cùng vượt qua được hết...

"Vậy, mọi người cứ mua sắm tiếp đi! Mình hoàn thành nốt công việc, rồi tụi mình cùng đi ăn luôn với nhau nhé?"

Kin là người rủ rê, và tất nhiên rồi, đồng thuận hoàn toàn, Monika với Matt phấn khích ra mặt, còn Mei cũng vui lắm, cái vẻ trầm lặng làm cô ấy thêm đáng yêu hơn lúc mỉm cười duyên với cậu.

"Trưa nay ăn gì, để tớ đặt chỗ sẵn. Giờ này, nhiều nơi người ta đã đặt chật kín chỗ ngồi rồi ấy."

Monika thì chuyên về mấy vụ ăn chơi này, nên cô ấy sẽ đặt chỗ trước, vì những ngày đông khách du lịch như hôm nay, nhiều địa điểm vui chơi, nhà hàng và quán ăn đều chật kín chỗ, phải đặt trước theo Tour hoặc hẹn trước một hai ngày mới được. Tuy vậy, Kin vẫn có vẻ bình thản, khi đang làm việc trong lúc nói chuyện qua video với mọi người, công việc của cậu hiện đã được hơn sáu mươi phần trăm hoàn thiện rồi, chắc sẽ xong trong buổi sáng hôm nay thôi.

"Không cần cầu kỳ quá đâu. Kiếm chỗ nào bình dân, thưa người một chút là được rồi."

"Vậy à, để tớ tìm thử…?"

Cầm chiếc điện thoại của mình, Monika vừa đi vừa tìm kiếm, cùng Matt và Mei băng qua con phố thương mại nơi ngã tư sầm uất, xung quanh tấp nập những dòng du khách và người dân đi chơi dịp cuối tuần nhộn nhịp. Con phố trung tâm được chặn xe vào ngày nghỉ để trở thành phố đi bộ, những cửa tiệm và trung tâm giải trí, trung tâm thương mại lớn đều đông nghịt, bầu không khí náo nhiệt quá và rộn ràng quá. Ngước nhìn xung quanh mà Mei lại chợt tủm tỉm cười, vì bản thân bỗng nhiên lại thích cái bầu không khí ồn ào chốn đông người như vậy, thứ mà trước kia cô thường rất ghét và luôn tìm lý do để tránh đi, thu mình ở những nơi yên tĩnh và riêng tư hơn.

"Đó có thể coi là một dấu hiệu của sự trưởng thành không nhỉ?"

Vui vẻ, cô tâm sự, hỏi Matt về việc bỗng nhiên mình lại thích cái bầu không khí ồn ào nơi khu phố trung tâm như vậy. Đúng là một cô lớp trưởng kì cục đáng yêu mà, Matt tinh quái lắc đầu nhưng lại trả lời vu vơ

"Còn tùy vào lý do cậu thay đổi nữa, nhưng đó thực sự là một thay đổi rất tích cực ấy."

Mei cũng chẳng biết vì sao mình lại thay đổi như vậy nữa, thật là một sự thay đổi vô nghĩa mà, cô trêu đùa, nhưng bản thân lại thích sự thay đổi ấy lắm. Bảo sao Kin lại để ý Mei từ năm nhất, lý do là đây chứ đâu, Matt cũng nghĩ thầm, vui hộ thằng bạn mình vì đã 'nuôi' được Mei thành công tới ngày hôm nay.

"Đây rồi! Có một quán ăn khá gần chỗ Kin này. Hừm… Mỳ… trắng? Ai muốn ăn mỳ trắng nào?"

"Đâu? Cái gì?"

Nghe cái món ăn kỳ lạ mà Monika đề nghị ấy, Matt tò mò ngó sang màn hình điện thoại của con bạn mình xem qua, chỉ để rồi thốt lên.

"Là Phở, nàng ạ! Mỳ trắng cái đầu ấy!"

Chả biết là mắng hay trêu chọc, mà Matt làm Monika bưng mặt, xấu hổ quá thể, mang tiếng con gái của giám đốc công ty du lịch, mà đến cái món ăn ấy cũng không biết nữa. Kin cũng bật cười, tại cậu với Matt ăn suốt rồi, mà quên không rủ hai nàng này đi, nên mới dẫn đến cái vụ mù ẩm thực, gọi món ăn nổi tiếng của người ta bằng cái tên kỳ cục ấy. Nhưng mà thôi, không sao, nhất trí vậy đi, coi như cho hai nàng đi mở mang khẩu vị.

"Đặt chỗ trước đi, Monika. Chút nữa làm việc xong, tớ chạy qua luôn."

"Ok! Lớp trưởng!"

"Sắp hết năm học rồi, nên kiếm cái biệt danh khác để gọi tớ đi nhé. Vì tốt nghiệp xong thì đâu còn là Lớp trưởng của mọi người nữa."

Trêu đùa mà nghe nghiêm như quân lệnh ấy, làm Monika cũng tinh quái đáp lại

"Thì đội trưởng, được chưa?"

Mei với Matt cứ khúc khích cười, vẫn là 'Trưởng' thôi, thay mỗi cái từ đầu tiên mà thành tên mới rồi.

"Nghe cũng đúng chức danh hơn, haha!"

"Rõ thưa Đội trưởng! Sẽ đổi biệt danh cho ngài ngay, Đội trưởng!"

Cứ 'Đội trưởng' này 'Đội trưởng' nọ làm mấy đứa bạn bên này cười với nhau đau cả bụng, còn Kin cũng ôm đầu vẻ khổ sở một cách hài hước, không biết nên vui hay nên buồn vì cái biệt danh mới của mình nữa.

"Đội trưởng nhớ đến sớm nhé! Đừng có làm việc quá sức đấy!"

Mei cũng ân cần quan tâm nhắc nhở, làm Kin thấy hạnh phúc quá, vì lại được cô bạn dịu dàng chú ý tới thằng 'đội trưởng' này, nghe giọng nói hiền hậu của cô ấy mà thích ghê cơ. Matt thì gọi cậu là 'Đội trưởng Kin', định bụng ghé qua cửa hàng kiếm cái khiên của Captain America đem về sơn thêm chữ K nữa để cho hợp với thằng bạn. Ý tưởng hay đấy chứ, dù Kin không thích việc dùng khiên lắm, cũng như nhân vật siêu anh hùng ấy trong truyện tranh. Nghiên túc quá không phải là gu của cậu, vậy đó…

Cùng nhau đi mua sắm nơi Trung tâm Ayden nhộn nhịp, Matt, Mei và Monika duy trì cuộc gọi Video với cậu, luân phiên khi điện thoại của người này hết pin thì đổi sang của người kia, để có thể giúp Kin cảm thấy như thể cậu cũng đang đi mua sắm cùng cả bọn vậy. Những con phố Trung tâm thủ đô Ayden dưới cái nắng hè vàng óng, cơn gió biển mát lành thổi lộng, tấp nập dòng người qua lại, tiếng trò chuyện, mua bán ồn ào đủ các ngôn ngữ, rồi tiếng nhạc rộn ràng, những đoạn quảng cáo được phát đi trên những màn hình lớn, tiếng nhóm bạn cười nói, trêu đùa vui vẻ với nhau trên chiếc điện thoại nhỏ bé, lọt thỏm giữa bầu không gian náo nhiệt, mà cảm giác thật gần gũi, thân thiết biết bao. Đó hẳn là một ngày bận rộn của thành phố thủ đô giữa Đại Tây dương, một ngày trọng đại, và cũng là một ngày tồi tệ...

"Này? Tiếng gì vậy?"

Ngồi cùng nhau bên một quán cà phê trước vỉa hè tấp nập người qua lại, Mei bỗng giật mình, ngước lên về phía xa cuối con phố trung tâm đông nghịt du khách, vẻ lo lắng thấy rõ trên nét mặt cô lớp trưởng. Bốn người bạn đang bàn bạc qua điện thoại về vụ đi chơi vào buổi chiều, thì bỗng, một tiếng ồn vang vọng lại tới chỗ họ, vẫn là những âm thanh ồn ào, nhưng vẻ nhộn nhịp của con phố thương mại tan biến, thay vào đó là một thứ tạp âm hỗn độn của sự rối loạn liên hồi.

"Tiếng gì thế nhỉ…?"

Matt là người tiếp theo nghe được, khi cùng Monika đứng lên và quay người lại về phía Mei đang nhìn, cố gắng xác định xem thứ gì đang gây ra những âm thanh khó chịu ấy. Bầu trời cũng bỗng nhiên tối sầm, không phải là chuyển tối như bị mây mù hay bị thứ gì che phủ mà…

"Bầu trời bị sao thế này?"

…sắc thiên thanh của một ngày trời quang mây bỗng nhiên chuyển thành một màu xanh lam đặc quánh, âm u và kì dị những gam tím thẫm xen kẽ. Mọi người có mặt ở đó tỏ ra ngơ ngác, ngước lên nhìn bầu mà ngạc nhiên xen lẫn lo âu, ồn ào những tiếng bàn tán rôm rả khi một ngày hè đẹp trời của thành phố biển bỗng chốc biến chuyển thành như vậy. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng, Kin ngay lập tức gõ mã lệnh đẩy tiến độ tải chương trình vận hành áo giáo lên cao, bản năng của cậu nói rằng đây không phải điều bình thường, khi cố gắng nói lớn vào trong điện thoại của các bạn mình, át đi tiếng ồn ào xung quanh họ.

"Chờ mình một chút. Mọi người kiếm chỗ nào an toàn hơn đi!"

Trong khi ba người bạn của cậu vẫn đang loay hoay không biết nên làm gì trước cảnh tượng nhốn nháo trước con phố trung tâm, thì giọng nói của Kin cứng cáp vang lên, cậu đứng bật dậy bên bàn làm việc tại phòng thí nghiệm như sẵn sàng chạy tới chỗ họ bất cứ lúc nào vậy. Và, cậu ấy đã đúng, ngay khoảnh khắc cậu ấy đứng dậy, dòng người xung quanh con phố lớn bắt đầu trở nên hỗn loạn, khi họ bỏ chạy về hướng ngược lại với nơi mà thứ âm thanh kì dị kia vừa vọng tới.

Tuy nhiên, nếu Kin nhanh nhạy với giác quan sắc bén thì Matt dường như lại là người tỏ ra chính xác và kinh nghiệm hơn, khi kéo mạnh hai cô gái đứng lên cùng mình và đẩy họ đứng nép vào trong vỉa hè, tránh khỏi dòng người đang dần trở nên náo loạn bên ngoài con phố. Mei cũng nhanh trí, túm lấy chiếc điện thoại đang Video call với Kin, trước khi chiếc bàn gấp họ vừa ngồi bị đám đông hoảng sợ xô đổ, còn phía đầu dây bên kia, cậu lớp trưởng đang vội vã chuẩn bị gì đó trên máy tính của phòng thí nghiệm.

"Mei! Mọi người! Không sao chứ?…"

"Tụi mình không sao! Nhưng mọi người ở đây đều đang…"

Dòng người bỏ chạy trong hoảng loạn, thậm chí là dẫm đạp lên nhau, khi những âm thanh đáng sợ kia ngày một rõ ràng hơn, tiến gần hơn về phía nhóm bạn. Nhiều người thậm chí đã không hiểu chuyện gì xảy ra trước khi bản thân mình bị đẩy ngã và trở thành cái bã kẹo cao su dưới chân đám đông hỗn độn ấy. May mắn cho Matt và hai cô gái, họ đã nấp được vào trong một góc khuất, tránh được cảnh tượng lộn xộn bên ngoài con phố phía trước tiệm cà phê vỉa hè, giờ đây đang bị biển người sợ hãi dẫm đạp lên, xô đổ và phá hủy hết cả.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy, Kin?"

"Mình không biết! Đang tìm hiểu. Cậu giữ Mei và Monika ở nơi an toàn đi!"

Kin tỏ ra thực sự bình tĩnh trong những lúc nguy cấp như vậy, làm bản thân Matt cũng cảm thấy an tâm hơn một chút, khi bảo vệ hai bạn mình trong lúc đợi cậu tìm hiểu và đưa ra chỉ dẫn tiếp theo.

"Được rồi!"

Cùng lúc ấy, một chấn động mạnh, mặt đất rung chuyển dữ dội, khiến cho ba người bạn loạng choạng mất thăng bằng, nếu không có Matt giữ thì chắc Monika cũng đã ngã nhào và bị cuốn vào đám đông trên phố mất rồi. Ngay từ vị trí của Kin, vốn rất xa trung tâm thành phố cũng cảm nhận được chấn động ấy, tách cà phê sứ rơi khỏi mặt bàn xuống đất và vỡ tan, cà phê đổ lênh láng trên sàn phòng thí nghiệm. Nhưng, cậu cũng đã không còn chú ý nữa, khi máy tính đặt trên bàn, chương trình theo dõi an ninh của thành phố Ayden đã ngay lập tức truy cập vào hệ thống camera giám sát xung quanh trung tâm thành phố…

"Cái gì thế này…?"

"Ôi trời ạ! Nó đang rơi!"

Tiếng hét thất thanh trên điện thoại của Mei làm Kin tái mặt, nét điềm đạn gan góc tan biến, khi cậu vội vã cầm chiếc điện thoại vẫn đang cố gắng Video call với các bạn mình lên. Để rồi, cảnh tượng phía bên kia đầu dây, nơi các bạn cậu đang đứng, một chiếc máy bay Boeing chở khách rất lớn vừa đâm sầm vào tòa cao ốc của trung tâm thương mại, phát nổ và bốc cháy ngùn ngụt giữa không trung ngay bên trên đám đông náo loạn. Tiếng gãy đôi có thể nghe được từ phía bên này, khi phần bên trên của tòa nhà bắt đầu nghiêng ngả, và khối cầu lửa kim loại khổng lồ, những gì còn lại của chiếc máy bay, rơi thẳng xuống dòng người đông nghịt náo loạn bên dưới.

Tất cả chỉ có vậy, trước khi cuộc gọi Video chị cắt đứt…

"Không…"

Kẻ sợ hãi và hoảng loạn hẳn đã đổ sụp, khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy từ phía đầu dây bên kia của chiếc điện thoại mà các bạn mình đang giữ. Nhưng Kin, cậu vội vàng, nhưng mặc nhiên phải kiên định, khi nhập mã lệnh lên máy tính, chuyển toàn bộ quá trình tải lên Hệ thống Vận hành Chiến giáp của mình qua mạng không dây, trước khi tháo thiết bị biến hình ra khỏi giá đỡ. Cậu không bao giờ ngờ rằng, cái ngày mà mình phải dùng đến nó lại đến sớm như vậy, khi đeo chiếc ba lô lên, cùng với thiết bị biến hình, chạy ra khỏi phòng thí nghiệm. Máy tính vẫn đang trong trạng thái tải lên Hệ thống Vận hành Chiến giáp, vì không có nó, Shadow Knight sẽ không thể hoạt động, dữ liệu truyền tải không dây có thể chậm hơn, nhưng đã được 98% rồi, chỉ còn vỏn vẹn 2% nữa mà thôi.

"Mọi người… làm ơn đừng làm sao đấy nhé…"

98.1%... 98.4%... 98.7%

Có lẽ đó đã là những bước chạy của tuyệt vọng, khi cậu cầm trong tay thiết bị biến hình của Shadow Knight và lao qua những dãy hàng lang phòng thí nghiệm dài đằng đẵng, hướng về phía cửa ra vào, vẫn cố gắng liên tục gọi điện thoại cho các bạn mình. Một cuộc gọi, hai cuộc gọi, ba cuộc gọi… tất cả chỉ là những hồi tút tút kéo dài, khi không một ai bắt máy cả. Sợ hãi, nhưng ý chí thép của Kin hẳn đã kiên cường lắm, khi cậu vẫn ném những bước chạy vô định ấy của mình xuống thinh không tĩnh lặng, giữa những tiếng nổ lớn, những ồn ào đáng sợ đang vọng lại phía cậu qua những dãy nhà thí nghiệm, từ trung tâm của thành phố Ayden.

"Mình sẽ tới ngay đây…"

99%

Kin lao ra phía cửa, và cuộc gọi của cậu, cậu còn không nhớ là đã kết nối được hay chưa nữa, đã có ai bắt máy chưa, khi những hồi tút tút ám ảnh dường như trải dài hơn trước. Hét lên, cậu ấy như đã dồn toàn bộ sức bình sinh cùng nhịp thở gấp gáp, để gửi lời nhắn ấy tới các bạn mình…

"Làm ơn đừng làm sao cả…!"

Chạy xuống những bậc thềm dài đến khó hiểu của phòng thí nghiệm, Kin ném văng hiếc điện thoại của mình đi và cầm lên thiết bị biến hình, do hệ thống chuyển Pha nâng cấp, cậu sẽ trực tiếp biến hình mà không cần làm động tác khởi động. Đó là điều dường như an ủi duy nhất cho Kin vào lúc này, vì thời gian của cậu đã cạn rồi.

99.5%

Các bạn của cậu, gia đình đặc biệt của cậu, ngay lúc này đây, họ đang gặp nguy hiểm, bị cuốn vào giữa 'tâm bão', cơn bão của định mệnh tàn khốc vừa đổ ập xuống đầu họ giữa những tháng năm bình yên đẹp đẽ nhất. Sự an nguy của họ, tính mạng của họ, tương lai cùng lời hứa của họ, tất cả bây giờ chỉ còn trông đợi vào cậu thôi. Nếu họ bị làm sao…

"Mình sẽ tới chỗ các cậu ngay đây!"

Kìm chặt hàng nước mắt khi nghĩ đến cái viễn cảnh tương lai tồi tệ ấy, điều mà dường như đang xảy đến ngay trước mắt cậu, một cách độc ác và bất ngờ, Kin đưa tay lên và chuẩn bị sẵn sàng biến hình, giọng gan lì lạc đi trong tiếng hô lớn, với hi vọng nhỏ nhoi rằng, chiến giáp sẽ đủ sẵn sàng, để cậu có thể bay tới thật nhanh và cứu họ, bảo vệ, những người bạn của cậu, gia đình của cậu…!

"Shadow Knight…!"

99.7%... Lỗi: Tải lên thất bại. Hệ thống vận hành không thể khởi động.

Thông báo cuối cùng, và toàn bộ tâm trí Kin vỡ vụn vào thời khắc ấy, khi một khối đen ngòm đang bay xuống, đâm thẳng về phía cậu. Một con tàu vũ trụ đen đặc, tàu đổ bộ, đang đâm xuống nơi cậu đứng, phòng thí nghiệm Pascal, quả cầu lửa cháy rực lên khi nó chuẩn bị phát nổ và phá hủy toàn bộ vùng xung quanh điểm va chạm. Kin vẫn cứng cáp bấu víu lấy ý thức của mình, dù cậu đã đổ sụp người, tiếng gãy vang vọng như thúc đẩy cậu buộc phải đứng lên, dù biết rằng thứ kia phát nổ sẽ tạo ra một vụ nổ lớn, cơn bão lửa chắc chắn cuốn cậu vào trong mà cơ hội cậu sống sót gần như là…

…không… không phải lúc để ngồi một chỗ, bi quan với những suy nghĩ và chờ thứ kia đâm xuống được. Shadow Knight khởi động thất bại, nhưng cậu thì không, ngay khoảnh khắc ấy, cậu vẫn còn sống…

Chờ đợi cái gì mà không đứng lên để ra khỏi đó, chạy tới chỗ các bạn của cậu càng nhanh càng tốt chứ…

Họ đang gặp nguy hiểm và đang cần cậu, ngay lúc này đây, rất cần cậu tới để bảo vệ họ…

'Không được từ bỏ, bằng bất cứ giá nào!'

Nghiến răng, Kin ngước nhìn lên khối cầu lửa đang bay về phía mình, đôi mắt đỏ rực như điên cuồng cùng ngọn lửa trên bầu trời khi ấy, ý chí kiên cường tưởng như đã vỡ vụn kéo cả cơ thể cậu nhọc nhằn đứng lên...

21.

Sự kiện 'First Impact – Year 0' diễn ra. Một cuộc tấn công bất ngờ nhắm vào thủ đô Ayden, nhưng kẻ tấn công lại không rõ danh tính, hoặc cũng có thể là không bao giờ được công bố. Chỉ trong một ngày, số người chết và bị thương đã lên đến hàng triệu…. Cuộc tấn công xảy ra ngay trong ngày Ayden đang đông đúc nhất, ngày náo nhiệt nhất của Tuần lễ du lịch, khiến cho con số thương vong là không thể nào tưởng tượng nổi. Một nửa thành phố gần như bị phá hủy hoàn toàn, khu vực ven bờ vịnh và khu vực phía tây bị san phẳng tới mức gần như không còn lại gì cả. Vùng ngoại thành chịu ảnh hưởng ít hơn, được di tản kịp thời trước khi thảm họa ập xuống thành phố. Nhưng trái lại, căn cứ quân sự ở đảo Templar, nơi được coi là vành đai bảo vệ Neverille, tập trung tàu chiến, máy bay và quân đội của nhiều nước đang tham dự Hội nghị Hòa bình ngày hôm ấy, cũng hoàn toàn bị quét sạch. Thiệt hại gây ra là không thể nào tính toán được hết…

Đến tận bây giờ, vẫn không ai biết được rằng chuyện gì đã xảy ra ở Ayden vào cái ngày 15/5 định mệnh ấy, những kẻ tấn công là ai mà lại có thể hủy diệt hoàn toàn thành phố náo nhiệt nhất vùng Đại Tây dương chỉ trong vỏn vẹn một ngày ngắn ngủi, khiến cho con số thương vong đội lên cao hơn cả đỉnh Everest như vậy…

Nhưng đối với Kin, dù đã ba năm trôi qua, cậu giờ đây đã trở thành một con người khác, thì con số thương vong vài trăm ngàn, thậm chí lên đến hàng triệu đi chăng nữa, đều không có ý nghĩa… Bởi vì, trong số những người thiệt mạng vào ngày hôm ấy, có những người mà cậu quan tâm…

Đứng bên lan can nơi căn hộ chung cư tạm bợ, nhìn về phía tháp Tokyo lẻ loi trong cơn mưa tầm tã, cậu lặng lẽ ngước nhìn lên bầu trời mưa rơi âm u trĩu nặng. Mùa mưa của thành phố thủ đô này thật khác với Ayden khi xưa nhỉ, nhưng, cũng thật tiện lợi, nếu cậu có thể khóc như thế này mà lại biện hộ rằng là do những hạt nước mưa. Nắm chặt trong tay khối thiết bị biến hình mà khi xưa đã từng thất bại, phía xa xăm là một tầng mây kì dị, đang bao phủ lấy sân thượng của một tòa cao ốc, nơi hai người em đang cần cậu, rất, rất cần cậu…

"Khởi động Shadow Knight…"

Và trong thâm tâm, giọng nói trĩu nặng ấy của cậu như âm vang ám ảnh…

'Không được từ bỏ, bằng bất cứ giá nào!'

Đó là khi, Kin, cuộc hành trình chống lại Tận thế của cậu bắt đầu.