Xung quanh cô bây giờ bao trùm toàn một màu đen, chỉ có một chút ánh sáng từ đâu rọi vào phản chiếu trên đôi mắt hắn . Trong màn đêm đặc này, chỉ có đôi mắt xanh biếc kia là thứ cô có thể trông thẩy được.......

-Ở đây tối quá.....-cô thều thào-.....đây là đâu?......

-Chỗ trốn bí mật của tôi đấy...-gã thì thầm , cô cảm nhận được hơi thở gã phả trên má mình, gã đang ở rất gần cô...-...sẽ không ai tìm ra cô ở đây đâu

-Thật chứ?.....

-Tin tôi đi

Cô ngước nhìn gã. Đương nhiên là cô tin gã, bây giờ cô phải tin gã, gã là người duy nhất cô có thể tin tưởng ngay lúc này....

-Tôi tin anh

-Tốt, bây giờ chúng ta hãy giữ im lặng nhé..... Tôi nghe thấy hơi xe rồi đấy......

-Gì cơ?...

-Suỵtt...-gã đặt tay lên môi cô, ra hiệu cô im lặng. Ánh mắt gã hướng về phía cửa đường hầm. Có lẽ mắt cô bây giờ đã quen được với bóng đêm, cô đã có thể nhìn mọi thứ rõ ràng hơn....

-Chết tiệt thật! Sao chúng nó có thể theo đến tận đây chứ?....-gã lầm bầm trong họng

Bây giờ cô đã có thể nghe được tiếng động cơ xe.....khá quen thuộc đang từ xa vọng về. Tim cô lại bắt đầu tăng nhịp. Tiếng xe ngày một gần hơn, rõ hơn , cùng tiếng chửi bới và la ó bực dọc:

-Allison! Mày đang ở đâu??Mày có ra đây ngay không thì bảo????

Mẹ.... Cô nhắm tịt mắt lại.....vì đau lòng hơn là vì sợ. Cô luôn giữ trong lòng một câu hỏi không dám hỏi ai.....rằng là nếu phải lựa chọn giữa cô và....tiền , mẹ cô sẽ chọn bên nào?......Tim cô thắt lại , cô vòng tay ôm lấy ngực mình..... Cô hiểu mẹ cô muốn bắt cô về vì lí do gì......

Còn thứ gì khác ngoài Tiền không?....

Hạnh phúc của cô có đáng giá hơn Tiền không?.....

-Giúp tôi với....-cô thì thào-....tôi không muốn về nhà......-cô nghe giọng mình nức nẻ

Gã nắm chặt lấy tay cô trong bóng tối , kéo cô sát hơn vào lòng....

-Tôi có thể?......

Không đợi gã hỏi trọn câu, cô ngã đầu vòng lòng gã, để những giọt nước mắt từ do chảy dài trên má.....

-Cô đừng sợ

Cô nhắm mắt lại , gật nhẹ đầu , thu người vào sâu hơn trong vòng tay của gã ....của "Anh"..... Cô cảm thấy ấm áp và yên bình lạ lùng trong vòng tay ấy, hơi ấm ấy ....và mùi hương ấy......

Mùi hương của Anh nhẹ nhàng , dịu dàng như hương hoa dại......

-Anh.....thoảng mùi như một bông hoa dại ......-cô bất giác lên tiếng......

-Hương hoa dại có dễ chịu không?.....

-Rất thơm..... "em" rất thích.......

Anh nhẹ nhàng lần tay qua những lọn tóc của cô....

-Vậy là tốt rồi.....

Cô lại để mình nhích sâu hơn vào Anh , hít thở mùi hương của Anh , để Anh nắm tay và để nỗi sợ vơi dần cùng tiếng động cơ xe bây giờ đã xa xăm.....

-Họ đã đi rồi.....phải không..... "anh"?

-Đúng vậy.....họ đã đi rồi....-giọng Anh nhẹ như một cơn gió , "cơn gió" ấy làm lòng cô nhẹ lại và bình yên đến lạ.....

Cô chờ đợi một cái hôn nhẹ trên đỉnh đầu mình.....

-"Em" tên gì?....

-Allison Iraheta......và Anh?

-Adam Lambert.....

-Em thích tên Anh.....

-Anh cũng vậy...... Bây giờ đã đến lúc anh đc biết mọi chuyện chưa?....

Cô khẽ gật đầu....

-Vâng.....

**************************************

[Kris Allen]