Khi đỉnh núi không gồ ghề

Do not stand at my grave and weep;
I am not there, I do not sleep.
I am the thousand winds that blow,
I am the diamond glint on snow.
I am the sunlight on ripened grains,
I am the gentle autumn's rain.
When you awaken in morning's hush,
I am the swift uplifting rush
Of quiet birds in circled light,
I am the soft star that shines at night.
Do not stand at my grave and cry;
I am not there, I did not die.
- Mary Frye

Nếu như...nếu như...đó là câu hỏi theo tôi mãi sau khi xem Hoàn Châu Cách Cách. Và nếu như tất cả không thể tốt đẹp thì sao? Nếu như bi kịch ập đến...

Một chút tâm sự của tác giả:
Fic này viết năm 18 tuổi, cái tuổi trẻ con chẳng ra trẻ con, lớn thì chưa lớn (nói nôm na là I'm not a girl, not yet a woman), cái tuổi thật cũng chưa biết thế nào là bi kịch. Hồi đó cuộc đời tôi còn màu hồng lắm, bản thân cứ "tưng tửng" suốt, thế mà không biết làm thế nào mà lại viết ra cái truyện này. Bây giờ có thể gọi là "từng trải" hơn thì đọc lại lại cảm thấy mình hồi viết cái fic này thật trẻ con...

Truyện này được viết sau khi tôi xem xong phim Giày thuỷ tinh, khoảng cuối năm 2006, sau cái chết của nhân vật nam chính (tên là gì thì thật sự bây giờ tôi cũng...quên rồi). Khi bắt đầu xem phim đó tôi cứ ngỡ nó sẽ có một cái kết có hậu, nhưng cuối cùng không hẳn là thế...Rồi ngồi nghĩ lan man thế nào đó, ý tưởng cho câu chuyện này hiện lên...và tôi bắt đầu tưởng tượng tới một số cảnh trong fic này. Những cảnh tượng đó thật sự rất thật trong đầu tôi, mạnh mẽ nhất là những lời hứa cuối cùng của Vĩnh Kỳ (chương 10), và thật sự lúc đó tôi đã bật khóc. Tôi biết lúc đó tôi phải viết ra cái fic này, và thật lòng mà nói thì khi bắt đầu viết, tôi viết fic này cho chính mình, vì cái ý tưởng không chịu bỏ tôi, và cứ theo tôi đeo đẳng. Vì thế, bản nháp đầu tiên của câu chuyện này đã thật sự rất sơ sài, nhất là những chương đầu, được viết thật nhanh để tối đến được tới cái cao điểm muốn tới, cái thời điểm đã làm tôi khóc nức nở. Sau đó một thời gian, nhiều khi tôi không có can đảm để chỉnh sửa lại fic vì nó quá buồn, chỉ đến bây giờ mới có cơ hội...

Có thể fic này thật sự là hơi hoang đường, vì hồi đó người ta chắc chắn không thể biết được cái bệnh mà tôi lôi từ Wikipedia ra hay ít nhất không phải với cái tên của nó bây giờ. Thật sư bệnh đó cụ thể là bệnh gì thì cũng không quan trọng, tôi chỉ lấy bệnh này vì nó hợp với tình cảnh của câu chuyện là nó kéo dài...Nó chỉ là cái dụng cụ để làm nên câu chuyện này.

Thành thật mà nói, bây giờ đọc lại, cả bản gốc tiếng Anh của truyện này và bản dịch này không phải là những tác phẩm tốt nhất của tôi về mặt kỹ thuật viết lách, cách viết còn quá chưa phát triển, nó còn có nhiều chỗ thật sự không hợp với thời đại, với tính cách nhân vật. Không hiểu sao hồi đó trong đầu tôi lại nghĩ ra một Tiểu Yến Tử mềm yếu, sướt mướt như thế. Nhưng tôi không muốn sửa nữa, vì đây trước hết vẫn là fic viết cho bản thân. Fic này thật sự đối với tôi rất thân thiết, và trong một thời gian dài tôi cũng không muốn post nó lên mạng cho người khác đọc. Nhưng cuối cùng tôi cũng post...vì...vì sao thì tôi cũng không biết.

Tôi viết fic này vì nó đã làm tôi khóc, chứ không phải để muốn người đọc phải khóc (vì thời điểm viết ra nó, không có người đọc nào cả). Chỉ cần bạn cảm thấy buồn thôi sau khi đọc fic này thì có lẽ tôi cũng đã thành công một chút.

Nhưng có lẽ giờ tôi dịch fic này không hẳn là cho người đọc...mà là vì em...

Tặng Gùgù, nhân ngày sinh nhật
Tặng chị 17 vì đã gợi cho em cái quyết tâm dịch fic này
Tặng Vy gia đại đồng, vì tình yêu Vĩnh Yến
Hơn hết, tặng em...thiên thần nhỏ...

*Mỗi tên chương là 1 bài hát của Triệu Vy...có thể vì bài hát đó hợp với chương, hay đơn giản hơn là tên bài hát hợp.


Chapter 1: Thuỷ triều

Hai tháng trước khi hôn lễ diễn ra

- Muội có sao không, Tiểu Yến Tử? - Tiêu Kiếm hỏi và nắm chặt cánh tay nàng, nếu không thì nàng đã quỵ ngã.

Được phép đặc biệt của Càn Long, hôm đó Tiêu Kiếm vào hoàng cung để thăm Tiểu Yến Tử và dạy cho nàng Phương gia Kiếm pháp và võ công. Hai huynh muội đang dùng một mảnh vườn vắng vẻ trong ở ngự hoa viên để tập làm đất tập luyện.

Hôm đó, Tiểu Yến Tử cảm thấy tay chân luống cuống một cách khó hiểu. Nàng như không thể nắm chặt được cây kiếm và có cảm giác như không có thể làm chủ được tay mình. Khả năng giữ thăng bằng của nàng cũng có vẻ có vấn đề. Dù vậy, Tiểu Yến Tử vẫn không nghĩ nhiều về việc nàng tự nhiên lại trở nên mệt mỏi như thế đến sau khi tập được một lúc, nàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, và cả trời đất tự nhiên tối đen quanh nàng và nàng có cảm giác sắp ngất xỉu.

- Muội không sao đâu. - Tiểu Yến Tử nói với Tiêu Kiếm một cách yêu ớt, mặc dù trong người nàng thật sự không có gì là không sao.

- Trông muội nhất định có vấn đề. - Tiêu Kiếm lo lắng nói. - Trông muội nhợt nhạt lắm. Đi, huynh đưa muội về Tố Phương Trai. Muội nên gọi thái y đến xem có sao không.

Tiểu Yến Tử cảm thấy quá mệt mỏi để đủ sức phản đối ý kiến này của Tiêu Kiếm và để cho anh mình đưa về Tố Phương Trai. Nhưng về đến nhà, nàng vẫn bướng bỉnh từ chối đề nghị của cả Tử Vy và Tiêu Kiếm là gọi thái y đế xem bệnh.

- Muội không sao đâu mà! - Nàng nói với giọng ngang bướng. - Thật mà! Gần đây muội chỉ có cảm giác hơi mệt mỏi thôi. Nghỉ ngơi một chút là khỏi liền mà!

Nhưng nàng không buồn tâm cãi lại đề nghị của Tử Vy là nàng vào phòng nằm nghỉ.

- Tiểu Yến Tử mọi ngày đâu có tự nhiên lại yếu như vậy? - Tiêu Kiếm nói với Tử Vy ở ngoài đại sảnh sau khi họ đã chắc chắn là Tiểu Yến Tử đã nằm trên giường.

- Muội biết. - Tử Vy nói với giọng lo lắng và bất an. - Mấy hôm nay đúng là cô ấy trông có hơi xanh xao và không thật sự khoẻ mạnh như thường ngày nhưng muội chưa bao giờ thấy cô ấy quỵ ngã như thế này.

- Ta nghĩ muội vẫn nên gọi thái y đến khám cho cô ấy. - Tiêu Kiếm nói, chau mày.

Tử Vy thở dài:

- Muội biết rồi. Tiêu Kiếm, huynh yên tâm đi. Nếu cô ấy không khoẻ lên hoặc có biểu hiện khá hơn, muội nhất định sẽ truyền thái y mà.


Trong mấy ngày sau đó, Tiểu Yến Tử gần như đã trở lại thành Tiểu Yến Tử năng động, sôi nổi của mọi ngày, mất đi vẻ xanh xao nhợt nhạt đó. Do đó nỗi lo trong lòng Tử Vy cũng nguôi đi một chút và nàng tự thuyết phục mình là việc Tiểu Yến Tử quỵ ngã hôm trước chỉ là một cơn mệt mỏi đã qua. Nhưng điều Tử Vy không biết là những buổi sáng khi Tiểu Yến Tử thức dậy, nàng thường bị những cơn đau đầu và chóng mặt bao trùm, dù những triệu chứng này qua đi trong vài phút. Tiểu Yến Tử cũng nhận thấy là những khi nàng ở yên trong một tư thế trong một thời gian dài thì như là nàng mất hết cảm giác ở hai đôi chân. Cường độ của những triệu chứng này ngày càng tăng và chúng diễn ra ngày càng nhiều, và làm Tiểu Yến Tử có chút lo lắng trong lòng. Nhưng dù thế nàng vẫn bướng bỉnh tự thuyết phục là nàng không sao cả, vì những triệu chứng này thường qua đi sau vài phút. Và thế là Tiểu Yến Tử kiên quyết không nói với mọi người về bệnh tình của mình.

Chỉ đến một buổi tiệc chúc mừng sinh nhật Tình Nhi ở Từ Ninh Cung gồm có Càn Long, Lệnh Phi, Tiểu Yến Tử, Vĩnh Kỳ, Tử Vy và Nhĩ Khang thì những người khác mới biết về bệnh tật của Tiểu Yến Tử.

Tiểu Yến Tử đang ngồi bên bàn ăn với mọi người khi một cơn đau dữ dội bao trùm lấy người nàng. Đầu nàng bỗng nhiên cảm thấy nặng gấp đôi và tất cả quanh nàng trở nên tối đen. Nàng chỉ có đủ thời gian để nắm chặt lấy tay Vĩnh Kỳ bên cạnh nàng để cố ngồi vững trước khi nàng bóng tối bao trùm lấy nàng và nàng không còn biết gì nữa.

Vĩnh Kỳ đang nói chuyện với Lệnh Phi cạnh chàng khi tiếng kêu kinh ngạc và hoảng sợ của Tử Vy làm chàng nhìn sang bên Tiểu Yến Tử. Gương mặt của Tiểu Yến Tử trắng như tờ giấy và nàng có vẻ như đang chịu một sự đau đớn tột đỉnh. Nếu không phải có Tử Vy đang giữ lấy vai nàng, thì Tiểu Yến Tử đã ngã xuống bàn. Tiểu Yến Tử nắm lấy tay Vĩnh Kỳ để cố giữ lấy thăng bằng nhưng rồi đầu nàng ngẹo sang một bên và chắc đã đập đánh rầm xuống bàn nếu Vĩnh Kỳ không kịp kéo nàng về phía mình để cho đầu nàng ngả lên vai chàng.

Vĩnh Kỳ nhìn Tiểu Yến Tử nằm bất động trong vòng tay mình mà trong lòng cảm thấy hốt hoảng và lo sợ. Gương mặt nàng như không còn một giọt máu. Chàng tát nhẹ vào má nàng và gọi tên nàng, trong lòng tự hỏi làm thế nào mà nàng bỗng nhiên có thể ngất xỉu như thế trong khi cả buổi tối trông nàng vẫn khoẻ mạnh như thường.

- Tiểu Yến Tử làm sao vậy? - Càn Long lo lắng hỏi, đứng lên khỏi ghế và tiến tới chỗ Tiểu Yến Tử ngồi. Tử Vy đang bận bấm huyệt nhân trung của Tiểu Yến Tử đế cố gắng đánh thức nàng. Những Tiểu Yến Tử không hề động đậy.

- Hoàng A Ma, con nghĩ là nên truyền thái y đến khám cho cô ấy. - Tử Vy ngước mắt lên nhìn ông và vội vàng nói.

Lão Phật gia cũng chau mày, lộ vẻ lo lắng:

- Tất nhiên là phải gọi thái y rôi. Nhưng làm sao mà nó lại tự nhiên ngất như vậy khi cả buổi tối trông nó vẫn không có vẻ gì là có bệnh?

Tử Vy nhìn Càn Long và Lão Phật gia với ánh mắt cầu xin:

- Chuyện dài lắm. Chúng ta có thể để truyền thái y đến trước không?

Lúc đó, Tình Nhi vội nói xen vào:

- Vĩnh Kỳ, đưa cô ấy vào phòng của muội đi.

Rồi nàng quay đầu gọi một tên thái giám đi truyền Hồ Thái y.

Khi Vĩnh Kỳ đã đặt Tiểu Yến Tử lên giường của Tình Nhi và mọi người đều ngồi quanh, Tử Vy bắt đầu kể, giọng run run:

- Từ mấy hôm trước con cũng đã bất đầu thấy Tiểu Yến Tử có những triệu chứng như chóng mặt và mệt mỏi, và con có bảo cô ấy truyền thái y đến khám nhưng Tiểu Yến Tử nhất định không chịu và nói chỉ cần nghỉ một lúc là cơn mệt mỏi qua đi. Có một hôm cô ấy đang tập võ công với Tiêu Kiếm, đó là hôm duy nhất con thấy cô ấy có vẻ như sắp ngất xỉu như bây giờ. Tiêu Kiếm có đưa cô ấy về nhà, trông mặt cô ấy lúc đó nhợt nhạt và Tiêu Kiếm nói đúng là cô ấy đã suýt ngất ở Ngự hoa viên. Huynh ấy cũng nói hôm đó cô ấy rất thiếu tập trung. Hôm đó đúng là con không nên nghe lời Tiểu Yến Tử không cho truyền thái y...nhưng rồi cô ấy đi nằm nghỉ một lúc và khi thức dậy cô ấy có vẻ khá hơn nên con không nghĩ...Con thật sự đã không nghĩ là nghiêm trọng như vậy...

- Làm thể nào mà ta không thấy được những điều này? - Vĩnh Kỳ hỏi, trong lòng cảm thấy khó hiểu. Dù sao thì từ khi về cung, chàng và Nhĩ Khang gần như cả ngày ở Tố Phương Trai. Nếu Tiểu Yến Tử có bao giờ có những biểu hiện không bình thường như ngất xỉu thì nhất định chàng phải biết chứ?

Tử Vy trả lời:

- Cái hôm cô ấy suýt ngất, huynh và Nhĩ Khang đang ở Ngự thư phòng với Hoàng A Ma. Đến hôm sau huynh mới gặp cô ấy, và đến lúc đó thì Tiểu Yến Tử đã khá hơn rồi.

Đến lúc đó, Hồ Thái y đã đến và Tử Vy môt lần nữa miêu tả những triệu chứng của Tiểu Yến Tử với ông. Sau khi đã khám cho Tiểu Yến Tử, Hồ Thái y quay sang Càn Long:

- Khởi bẩm Hoàng thượng, thần có một phỏng đoán về bệnh tình của Hoàng Châu Cách Cách, nhưng thật sự là bây giờ thần chưa dám chẩn đoán. Thần cần phải hỏi thêm Cách Cách về sức khoẻ của Cách Cách trong thời gian gần đây. Hiện giờ, thần nghĩ là nên để cho Cách Cách ngủ và sáng mai thần sẽ quay lại để nói chuyện với Cách Cách.

Đêm đó, Tử Vy và Tiểu Yến Tử ở lại Từ Ninh Cung, trong phòng của Tình Nhi. Vĩnh Kỳ rời Từ Ninh Cung và trở về Cảnh Dương Cung một cách rất bất đắc dĩ, trong lòng rất nhiều câu hỏi đang dày vò chàng về bệnh tình của Tiểu Yến Tử. Trước khi bước ra khỏi phòng, Vĩnh Kỳ bắt gặp ánh mắt của Tử Vy. Trong khoảnh khắc đó hai người chia sẻ một linh cảm về một chuyện rất xấu sắp xảy ra.

Cả đêm, Tử Vy không thể chợp mắt. Có một cái gì đó trong nàng nói với nàng là bệnh của Tiểu Yến Tử thật sự không đơn giản và tất cả những chuyện này sẽ không có một kết thúc tốt đẹp. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy nàng, mặc dù nàng cũng không biết nàng đang sợ gì. Tất cả nàng biết lúc đó là việc một Tiểu Yến Tử luôn luôn khoẻ mạnh lại tự nhiên ngất xỉu như thế, đó không thể là chuyện bình thường hay tốt đẹp.

Buổi sáng hôm sau, Tiểu Yến Tử thức dậy. Trông nàng vẫn xanh xao hơn thường này nhưng nàng nhất định trở về Tố Phương Trai trước khi gặp thái y lần nữa. Tình Nhi và Tử Vy mỗi người đi một bên cạnh Tiểu Yến Tử và đưa nàng về Tố Phương Trai. Cả hai người nhận thấy, và trong lòng cảm thấy hoang mang, là Tiểu Yến Tử như không có thể tự giữ thăng bằng mà phải dựa vào một trong hai người để đứng vững. Ngay ngoài cổng Tử Ninh Cung họ gặp Vĩnh Kỳ. Trông chàng như cả đêm không ngủ và đã lập tức đến Tử Ninh Cung trong thời gian sớm nhất có thể để xem tình hình của Tiểu Yến Tử.

Khi nhìn thấy vẻ tiều tuỵ của Tiểu Yến Tử, trong lòng Vĩnh Kỳ lập tức cảm thấy đau đớn và lo lắng , mặc dù chàng cố không cho Tiểu Yến Tử thấy được điều đó. Nàng cam đoan với chàng là nàng đã khoẻ hơn, nhưng điều đó chẳng làm Vĩnh Kỳ an tâm hơn, khi tối hôm trước nàng đã ngất lịm trong vòng tay chàng.

Trên đường về Tố Phương Trai, họ gặp Nhĩ Khang và rồi Hồ Thái y cũng được truyền đến. Càn Long và Lệnh Phi bước vào Tố Phương Trai cùng môt lúc với Hồ Thái y, sau khi hai người đã đến Từ Ninh Cung và được tin Tiểu Yến Tử đã về nhà. Sau một hồi thăm hỏi, Tiểu Yến Tử đã miễn cưỡng tả cho Hồ Thái y về tình trạng sức khoẻ của mình trong những ngày qua. Hồ Thái y im lặng thật lâu, vẻ mặt ông hoàn toàn không có chút gợi ý gì về bệnh tình của Tiểu Yến Tử. Từng giây phút đè nặng lên những người trong phòng, Vĩnh Kỳ hơn ai hết, nhưng không ai trong họ đủ can đảm phá vỡ bầu yên tĩnh chênh vênh đó. Cả Càn Long cũng không hề lên tiếng giục thái y.

Cuối cùng, Hồ thái y nhìn mọi người với vẻ mặt bình tĩnh vô cùng, dù cái tin ông sắp phải nói ra không thể mang cho mọi người quanh ông sự bình tĩnh.

- Khởi bẩm Hoàng thượng, thần nghĩ rằng Hoàn Châu Cách Cách đang mắc phải một bệnh rất hiếm có, gọi là bệnh đa xơ cứng. Trong y học, những gì chúng ta biết được về căn bệnh này là có hạn, vì số người bị bệnh rất nhỏ. Nhưng dựa theo những gì chúng ta có thể biết được, thì bệnh này có ảnh hưởng đến hệ thần kinh và các chức năng thần kinh của não, gây tổn hại đến các dây thần kinh. Bệnh đa xơ cứng có nhiều triệu chứng, trong đó có những triệu chứng Cách Cách vừa kể: đau đầu, chóng mặt, mất cảm giác ở nhiều bộ phận trong người, những cơn đau bất chợt, và mất tập trung và khả năng giữ thăng bằng. Cách triệu chứng khác có thể gồm có sự suy yếu về thị giác, và các trạng thái xúc cảm như bệnh trầm cảm hoặc khó kiềm chế được tình cảm và tâm trạng tình cảm dễ dang thay đổi đột nhiên. Những triệu chứng của bệnh đa xơ cứng có thể dần dần đến theo từng đoạn nhỏ và biến mất trong chốc lát, nhưng cũng có thể để lại những di chứng và tồn đọng lại theo thời gian.

Hồ Thái y ngừng nói một lúc trong khi mọi người từ từ tiếp nhận lời chẩn đoán này. Vĩnh Kỳ chỉ có thể nhìn ông chăm chú và linh cảm là điều xấu nhất vẫn còn phải đến. Chàng có cảm giác như cả bầu trời sắp sập xuống.

Và đúng là trời sập thật.

- Bệnh đa xơ cứng là bệnh mãn tính và không có thuốc chữa hoàn toàn. Thần có thể kê đơn thuốc và các phương pháp điều trị khác mà có thể khiến cho Cách Cách phải chịu đựng những triệu chứng của bệnh này ở cường độ nhẹ hơn nhưng thần không thể chữa hết bệnh hoàn toàn cho Cách Cách. Những triệu chứng Cách Cách đang trải qua bây giờ có thể sẽ qua đi với thời gian, nhưng rồi dù sớm hay muộn, chúng cũng sẽ quay lại. Những cơn bệnh đến một cách không thể đoán trước. Có những lúc bệnh có thể không gây ra triệu chứng hoặc cơn đau nào trong nhiều tháng nhưng cũng có những bệnh nhân không bao giờ thoat khỏi những triệu chứng của bệnh này. Tất cả phụ thuộc vào cơ may. Dù thế, bệnh đa xơ cứng cũng cắt ngắn thời gian sống của bệnh nhân. Thần nghĩ...nếu chúng ta nghĩ một cách thực tế một chút...thì Cách Cách có thể sống được khoảng ba...đến năm năm nữa. Thần thực sự không dám hy vọng nhiều hơn.

Hồ Thái y kết thúc lời chẩn đoán với giọng nặng nề y như lòng ông. Trong những lúc như thế này ông thật sự nhận thấy là việc là thái y trong cung đình thật sự là một công việc làm tổn thọ, vì ông luôn phải là người nói ra những điều như thế này, luôn phải đối mặt với những lời doạ nạt lấy đầu ông, và phải nắm trong tay tính mạng của những người quan trọng nhất đất nước này.