Epilogue: Ngày mai còn kịp


I know the color of love
And it lives inside of you
I know the color of truth
It's in the image of you
If it comes from the heart
Then you know that it's true
It will color your soul like a rainbow (Like a rainbow)
And the color of love is in you


Vĩnh Kỳ đóng cửa phòng ngủ lại sau lưng. Trời sắp sáng nhưng dù có mệt mỏi thế nào, chắc hôm nay chàng sẽ không ngủ được nhiều. Từ ngay hôm nay, chàng sẽ chỉ còn một mình.

Không phải là chàng không vui cho Bảo Châu. Không, thật sự là có. Chàng biết dù có tự chọn thì chàng cũng không thể chọn tốt hơn cho con gái mình. Vĩnh Kỳ không có gì để than phiền về Chấn Dương, và chàng biết Bảo Châu đã chọn đúng. Chắc hẳn nó sẽ hạnh phúc. Như chàng đã từng rất hạnh phúc với Tiểu Yến Tử.

Nhưng giờ có một không khí thật u buồn đọng lại ở Cảnh Dương Cung. Chàng chưa bao giờ cảm thấy sự mất mát Tiểu Yến Tử một cách sâu sắc nhưu bây giờ, khi cả ngôi nhà này chỉ còn có chàng. Thật lạ, trước khi kết hôn, chàng cũng đã ở đây một mình, nhưng sự im lặng không bao giờ cảm thấy chói tai như bây giờ.

Phải khó khăn lắm Vĩnh Kỳ mới có thể chấp nhận được việc Bảo Châu đã lớn lên và sẽ phải rời khỏi chàng. Nhận ra điều này chỉ có nghĩa là chàng phải nhận ra chàng đã thiếu Tiểu Yến tử trong thời gian dài thế nào. Nhưng nàng chưa bao giờ rời khỏi tâm trí chàng và những giấc mơ của chàng. Giờ, khi phải nhìn Bảo Châu rời khỏi mình, Vĩnh Kỳ tự hỏi liệu những năm tháng qua có phải là một giấc mơ. Chàng đã phải chấp nhận mất Tiểu Yến Tử nhưng nàng luôn ở đó, sự hiện diện của nàng mạnh mẽ hơn khi nàng đã ra đi. Sự hiện diện đó còn mạnh hơn trong Bảo Châu, người luôn làm chàng nhớ đến Tiểu Yến Tử. Nhưng từ khi mất Tiểu Yến Tử, Vĩnh Kỳ sống cho Bảo Châu hơn là cho mình. Chàng đã sống để Bảo Châu biết tất cả những gì có thể biết về Tiểu Yến Tử; chàng sống trong những ký ức và hình ảnh Tiểu Yến Tử mà Bảo Châu gợi lên. Giờ, Bảo Châu đã có một cuộc sống mới, và Vĩnh Kỳ lại tự hỏi, như trong ngày chàng mất Tiểu Yến Tử, là sau này, cuộc đời của chàng sẽ tiếp tục thế nào.

Không, Vĩnh Kỳ đã giữ lời hứa với Tiểu Yến Tử. Chàng không hề không cho phép mình yêu. Chàng chưa bao giờ so sánh những người phụ nữ quanh mình với Tiểu Yến Tử, vì điều đó không hề công bằng với họ. Chàng cũng không muốn tìm một phần gì của Tiểu Yến Tử ở họ, vì sẽ không thể có. Nhưng dù thế, chàng cũng không thể tìm được một lý do gì để tiến tới một cuộc sống với những người phụ nữ đó. Đến giờ, chàng đã chấp nhận rằng chàng đã quá yêu Tiểu Yến Tử, để đến bây giờ, hàng năm sau khi nàng ra đi, chàng cũng không thể yêu một người nào khác.

Vĩnh Kỳ nằm xuống giường, và lúc này khoảng trống bên cạnh chàng cảm thấy lớn hơn bao giờ hết. Nó làm cả căn phòng quá rộng rãi và làm chàng cảm thấy quá nhỏ bé. Một phần trong chàng biết được đây là cuộc sống của chàng bây giờ, những có một chút gì đó vẫn ước mong, sau bao nhiêu năm, Tiểu Yến Tử sẽ lại bước vào, hay Bảo Châu nhỏ bé sẽ chạy đến kể với chàng câu chuyện gì đó ở Phúc Phủ.

Chàng rút lá thư cuối cùng của Tiểu Yến Tử ra từ dưới gối. Chàng đã cố tình để dành lá thư này. Đây sẽ là lá thư cuối cùng chàng có thể đọc. Hai lá thư được viết cho dịp chàng gặp người mới và kết hôn lại chắc chắn sẽ không bao giờ được mở ra.

Vĩnh Kỳ tự hỏi liệu Tiểu Yến Tử có thể hiểu được chàng sẽ cảm thấy gì trong hôm nay không. Vừa vui mừng cho Bảo Châu, nhưng lại buồn khi thấy nó bước đi, và một sự nuối tiếc không có Tiểu Yến Tử bên cạnh để chia sẻ khoảnh khắc này.

Rồi cuối cùng, Vĩnh Kỳ cũng mở lá thư ra.


Vĩnh Kỳ yêu thương,

Viết lá thư kia cho Bảo Châu đã là khó khăn, viết là thư này cho chàng còn khó khăn hơn. Thiếp có linh cảm chắc hẳn đây sẽ là lá thưu cuối cùng chàng sẽ đọc, và đó là lý do mà thiếp không biết mình phải viết gì. Thiếp có nên mừng cho chàng vì chàng đã tìm được hạnh phúc mới? Thiếp không đủ ích kỷ để ước rằng chàng sẽ cô đơn cả đời vì thiép, Vĩnh Kỳ à. Thiếp thật sự hy vọng chàng đã, hay sẽ, tìm được tình yêu và hạnh phúc mới, dù thật sự là có một phần trong thiếp muốn chàng sẽ chỉ là của thiếp. Nhưng…đó không phải là lý do cho bức thư này. Chỉ có cái, nghĩ đến việc Bảo Châu lên kiệu hoa, là thiếp lại nhớ tới ngày cưới của chúng ta. Chúng ta đã thật hạnh phcú và thiếp chỉ hy vọng, mong ước và muốn chàng sẽ có được hạnh phúc đó mỗi ngày, dù có hay không có thiếp bên cạnh.

Thiếp khó có thể tưởng tượng được Bảo Châu trong ngày cưới vì hiện giờ nó còn rất nhỏ. Phải nghĩ đến việc nó sẽ kết hôn mà chàng sẽ không có thiếp bên cạnh để chia sẻ sự tự hào và hạnh phúc đó còn khó khăn hơn. Chắc hẳn chàng đã phải khó khăn lắm mới để chấp nhận việc nó đi lấy chồng. Nhưng chắc hẳn chàng sẽ không để nó lấy một người không xứng với nó, nên nếu chàng đã có thể tự thuyết phục mình cho phép Bảo Châu lấy con người này, Bảo Châu chắc hẳn sẽ rất hạnh phúc, như chúng ta vậy. Thiếp không đoán được liệu hiện giờ chàng sẽ cảm thấy thế nào, vì thiếp chưa bao giờ phải ở vị trí của chàng bây giờ. Nhưng Vĩnh Kỳ à, thiếp hy vọng chàng thật sự cảm thấy vui cho Bảo Châu trong ngày hôm nay, và thiếp cũng hy vọng chàng và Bảo Châu sẽ không bao giờ có lý do để hối hận sự lựa chọn này của nó.

Một phần mơ mộng trong thiếp đang hy vọng Bảo Châu sẽ lấy Minh Quang, hay một người nào đó trong "gia đình" - hiểu cái từ đó theo cách nào cũng được. Nhưng trên đời này có bao nhiêu người, nó có thể lấy bất cứ ai. Thiểp chỉ hy vọng cuộc tình này của nó không đến nỗi…chông gai như của chúng ta. Hay có lẽ thiếp nên hy vọng nó đã phải trải qua những chông gai như thế. Vì thiếp có lẽ tình yêu của chúng ta sẽ không thể bền vững như bây giờ mà không có những khó khăn đó. Thiếp không bao giờ muốn Bảo Châu phải ân hận về sự lựa chọn này. Nếu nó phải trải qua đủ các cửa ải như chúng ta đã phải trải qua, những sự thửu thách của thời gian, chắc hẳn nó sẽ được hạnh phúc.

Chắc hẳn bây giờ chàng đang có cảm giác như chàng đang mất nó, nhưng Vĩnh Kỳ à, Bảo Châu đâu phải đang rời xa chàng mãi mãi. Nó sẽ luôn luôn là Bảo Châu của chúng ta, con gái của chúng ta, trước khi nó là một người vợ, và nó sẽ đâu quên được chàng.

Thiếp biết chắc chàng cũng muốn có thiếp ở bên chàng lúc này, như thiếp đang rất muốn sẽ có thể ở bên chàng khi thời điểm này đến. Nhưng đừng tiếc thương thiếp trong ngày hôm nay. Đừng nghĩ về những gì đã mất. Hãy vui cho Bảo Châu, và vui cho cả chúng ta nữa. Chúng ta đã có bao nhiêu ngày hạnh phúc bên nhau và thiếp sẽ không thể quên được những ngày tháng đó. Thiếp chỉ hy vọng Bảo Châu sẽ được như thế trong cuộc sống mới của nó.

Thiếp đang nhớ lại lễ cưới của chúng ta. Có vẻ như mới ngày hôm qua thôi. Hôm đó thiếp thật yêu chàng, và giờ cũng thật yêu chàng, mãi mãi. Chắc thiếp chưa bao giờ đi qua một chặng đường hồi hộp hơn là từ Tố Phương Trai tới Cảnh Dương Cung hôm đó. Chặng đường đó chưa bao giờ cảm thấy dài như thế. Lúc bước vào Cảnh Dương Cung, chắc hẳn trái tim thiếp đã ngừng đập trong một khoảnh khắc. Chàng không thể hồi hộp hơn thiếp lúc đó. Ít nhất, lúc đó chàng còn nhìn thấy thiếp. Thiếp chỉ thấy một màu đỏ. Màu đỏ hạnh phúc...tất nhiên.

Có lần thiếp đã nghĩ về những màu sắc trong cuộc đời mình. Lần đầu gặp chàng ở bãi săn là một cơn lốc những màu vàng bạc, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Tia sáng của buổi gặp đầu tiên đó đã làm nên tất cả những gì chúng ta có sau này. Lần đầu tiên chàng nói với thiếp là chàng yêu thiếp, một phần trong thiếp đã rất sợ, nhưng cũng có một phần cảm thấy mọi thứ đều xanh biếc như lá mùa xuân. Nụ hôn đầu tiên đó là một cơn lốc những màu sắc, thiếp cũng không biết có những màu gì vì nó đã kết thúc quá sớm, trước khi thiếp có thể nhận ra những gì đang xảy ra. Rồi sau đó, là những hồng nhạt dịu dàng của tình yêu, màu cam chói lọi của sự tự ti của thiếp, màu đen tối của những khi chúng ta cãi nhau và sắc vàng sáng lạng của những lần chúng ta làm lành. Đỏ cho lễ cưới. Đỏ của tình yêu nồng nàn của chúng ta từ đêm đó, đỏ của niềm hạnh phúc chàng đã mang đến cho thiếp...cho chúng ta. Thiếp sẽ không bao giờ quên được việc thức giậy giữa một tấm màn đỏ, cảm thấy thật ấm và hạnh phúc trong vòng tay chàng. Những màu sắc này quyện lại, kết nối chúng ta, tạo nên chúng ta...

Và chàng...chàng là tất cả màu sắc của tình yêu của thiếp.

Vĩnh Kỳ, thiếp yêu chàng. Và khác với mọi khi, thiếp sẽ kết thúc lá thư này với dòng chữ:

Tiểu Yến Tử mãi mãi là của chàng.

HẾT


Tại sao lại có fic này?

Như tôi nói ở đầu, cảm hứng của fic này có từ cái kết của bộ phim "Giày thủy tinh". "Giày thủy tinh" là một bộ phim hoàn toàn có thể có cái kết có hậu, nhưng cuối cùng lại không phải như thế. Eternally Yours cũng được viết lên như thế: "Hoàn Châu Cách Cách" của Quỳnh Dao có cái kết thật cổ tích (công chúa lấy hoàng tử), và ở đây, tôi đã lấy đi cái 'happy ending' đó. Tại sao? Đơn giản vì câu hỏi, "nếu như". Nếu như tất cả không thể tốt đẹp thì sao? Nếu như bi kịch ập đến…Vì sự thât là đời người ít khi như cổ tích lắm…phải không?

Những gì xảy ra sau cái chết của Tiểu Yến Tử được để rất mở. Tôi đã cố tình không đi vào chi tiết những gì xảy ra trong những ngày, tháng, năm sau khi Tiểu Yến Tử qua đời, mà tua nhanh thời gian đến mười mấy năm sau. Nhưng tôi đã nghĩ tới những gì có thể xảy ra. Thật ra, sau khi viết fic này, tôi đã nghĩ hết đến từ việc chuyện gì sẽ xảy ra với Minh Nguyệt, Thái Hà, tới việc Vĩnh Kỳ có lấy vợ nữa không. Nói thật thì tôi cũng đã nghĩ tới việc viết tiếp truyện, để Vĩnh Kỳ yêu một lần nữa (thật sự yêu, chứ không phải là bị ai bắt lấy vợ). Nhưng rồi lại thôi, không viết nữa. Là một tác giả, thật sự câu chuyện đó có thể rất hấp dẫn, khi nghĩ tới việc cả cô gái đó và Vĩnh Kỳ sẽ phải đối mặt với tình cảm của Vĩnh Kỳ dành cho TYT thế nào. Thật lòng mà nói, ở cái thời kỳ đó, thì việc Vĩnh Kỳ sẽ tái hôn là việc có thể xảy ra hơn cả, nhưng HCCC dù sao cũng không phải là chuyện mang tính chất 'thật' lắm, nó như truyện cổ tích vậy. Vì thế, là một fan HCCC, việc viết Vĩnh Kỳ yêu một người khác thì lại là việc không thể.

Về những lá thư: cảm hứng cho những lá thư này không phải từ truyện "PS I love you", mà là từ một câu chuyện có thật được đề cập tới trong chương trình Oprah Winfrey trên Star World, về một người mẹ bị ung thư và đã để lại những lá thư và những cuộn băng gồm những lời khuyên cho con gái trong những năm cô bé lớn lên.

Có những lúc, sau khi viết xong fic tôi mới nhận ra rằng TYT của mình thật khác với TYT trong nguyên tác. Có thể đó là vì tôi xem xong HCCC vào năm 2001 mà mãi tới cuối 2006 mới bắt đầu viết fic, mà trong khoảng thời gian đó không hề xem lại phim 1 lần. Trong những năm đó có lẽ TYT đã trưởng thành trong tôi. Những ký ức và ấn tượng về TYT cũng vì thế mà thay đổi. Giờ xem lại, có những lúc tôi cũng không hiểu sao hồi xưa lại yêu TYT đến thế, yêu đến tận bây giờ, và như có cảm giác rằng, nếu bây giờ xem lại phim lần đầu, phải chăng tôi sẽ không thể yêu TYT đến thế? Giờ tôi nhìn TYT với ánh mắt điềm đạm hơn, nhận ra những sự vô lý và trẻ con của nàng, nhưng đã trót yêu bao nhiêu năm nay…giờ không dứt ra được.