Yến Nhi lưu lạc ký

Fanfiction © Yogurtpo3 at Fanfiction. Net
Translated by HMSChocolate at DienAnh. Net / Ruan Chun Xian at Fanfiction. Net

Tóm tắt: Một chiếc hộp nhỏ thôi cũng có thể thay đổi tất cả, khi thân thế thật của Tiểu Yến Tử được phát hiện...

/-/-/-/-/-/-/

Tình hình tớ là tớ rất bấn cái fic này. Chỉ có thể nói trước là fic hay. Đoạn đầu có vẻ chưa có gì lắm nhưng tớ thề là về sau rất hay.

Tớ sẽ chia chương hơi khác nguyên tác một chút và sẽ không dịch khoảng 2 chương cuối, khi câu chuyện đi tới một diễn biến khác, và sẽ chỉ tập trung vào đoạn liên quan tới thân thế của TYT. Có một số cảnh tớ sẽ viết kéo dài thêm một chút, với sự đồng ý của tác giả.

/-/-/-/-/-/-/

Chương 1

Tiểu Yến Tử lại lần nữa ngoái người nhìn ra ngoài, chắc cũng phải đến lần thứ mấy trăm trong ngày hôm đó rồi.

- Bình tĩnh đi, họ sắp tới rồi – Vĩnh Kỳ nói.

Đã ba tháng trôi qua kể từ ngày đại hỷ của hai đôi uyên ương và Tiểu Yến Tử vẫn chưa thực sự quen được với việc ở trong cung mà không có Tử Vy. Hôm đó là ngày mùng bảy hang tháng, ngày nàng mong đợi nhất, vì ngày mùng bảy, ngày rằm và hai tám đều là những ngày Hoàng A mã và Vĩnh Kỳ thôi "tra tấn" nàng với thơ từ. Tử Vy và Nhĩ Khang cũng thường đến thăm họ vào những ngày này.

- Tử Vy Cách cách tới, Phúc Ngạch phò tới!

Tiểu Yến Tử chạy nhanh ra cửa và nắm lấy tay Tử Vy, ôm chầm lấy nàng.

- Nhớ muội quá! Sao đến muộn vậy, tỉ còn tưởng không đến nữa chứ. – Rồi nàng quay sang trách móc Nhĩ Khang – Tại huynh phải không?

Tử Vy cười:

- Đừng trách Nhĩ Khang, muội có chút việc với Ngạch nương.

- Được rồi, Nhĩ Khang, tha cho huynh lần này đấy. – Rồi quay sang với Vĩnh Kỳ, Tiểu Yến Tử nhắc – Chẳng phải Hoàng A mã muốn gặp hai người sao?

-À đúng rồi, sáng nay Người có truyền. Nhĩ Khang, đi thôi.

Nhĩ Khang trước khi theo Vĩnh Kỳ ra cửa còn không quên quay lại nhìn Tử Vy.

-Ta đi một chút, bảo trọng nhé!

Tiểu Yến Tử xen vào:

-Này, muội thì sao?

-Lo cho muội là nhiệm vụ của Vĩnh Kỳ.

Vĩnh Kỳ vừa mở miệng thì Tiểu Yến Tử đã xông đến bịt miệng chàng.

-Thôi khỏi, chúng ta không cần sướt mướt như họ đâu. – Rồi nàng lè lưỡi ra với Nhĩ Khang.

Nhĩ Khang chỉ biết cười trừ.

-Thôi được rồi bọn ta đi thật đây.

-Chào nhé!

Hai đức ông chồng vừa khuất khỏi cổng, Tiểu Yến Tử đã kéo Tử Vy ngồi xuống ghế.

-Họ đi rồi, chúng ta có thể bắt đầu đại sự.

-Đại sự gì chứ?

Tiểu Yến Tử năn nỉ:

-Muội đến đây ở với tỉ một hai tuần được không?

-Cái gì? Sao được chứ? Giờ muội phải ở Phủ Học Sĩ và...tỉ cũng có Vĩnh Kỳ còn gì!

-Nhưng ở đây chán lắm, chẳng có việc gì làm cả. Hoàng A mã không cho đánh bạc, Vĩnh Kỳ không cho trèo cây, Tiêu Kiếm cũng không cho tỉ luyện kiếm ở đây. Huynh ấy biết ta một tháng chỉ được ra ngoài hai lần thế mà cứ nói luyện kiếm trong cung nguy hiểm quá không có ai trông.

Tử Vy cười; thật ra chính Nhĩ Khang cũng cấm nàng không được ở cạnh Tiểu Yến Tử khi nàng luyện kiếm.

-Cười tỉ đấy à? - Tiểu Yến Tử đánh nhẹ một cái lên vai Tử Vy. – Cả muội cũng chống lại ta nữa!

-Được rồi, không cười nữa. Nhưng mà bây giờ tỉ lấy chồng rồi thì cũng phải cố gắng một chút chứ!

-Tỉ cố gắng thế rồi còn gì! Hôm nọ còn ngồi học thuộc ba bài thơ Đường với 20 thành ngữ rồi! Bây giờ Hoàng A mã còn bắt tỉ học lịch sử Mãn triều, tỉ đang chán muốn chết đây.

-Nhưng giờ nó là một phần lai lịch của gia đình tỉ rồi, chẳng nhẽ tỉ không muốn biết?

-Muốn chứ, tỉ muốn biết rất nhiều về lai lịch của mình nhưng không phải là lịch sử Mãn Thanh! Tỉ chỉ có biết mình là người Hàng Châu và có cha mẹ làm quan gì đấy. Tiêu Kiếm chẳng nói gì them cả, cũng chẳng bảo xem kẻ thù giết cha là ai! Ta chẳng hiểu sao lại không thể nói được, nếu huynh ấy thực sự đã trả thù được rồi! Trả thù rồi thì tỉ còn nghĩ ngợi gì được nữa chứ? Tỉ chỉ muốn biết thôi, có gì to tát đâu!

Tử Vy hít một hơi thật sâu. Không, không thể cho Tiểu Yến Tử biết!

-Tử Vy, muội sao vậy?

-Không sao! Tiểu Kiếm không nói chắc là có lý do thôi, tỉ không nên ép huynh ấy nói!

-Vĩnh Kỳ cũng bảo thế...mấy người đang giấu tỉ điều gì thế? Muội có biết không?

Tim Tử Vy bỗng đập thình thình, nàng không giỏi nói dối và Tiểu Yến Tử biết rõ điều này.

-Tất nhiên là không... – nàng lắp bắp.

Tiểu Yến Tử đang chăm chú nhìn em chồng, và biết rõ nàng đang nói dối. Tử Vy nói dối thì ai cũng biết cả, nhất là Tiểu Yến Tử.

Thật ra Tiểu Yến Tử chỉ hỏi thế thôi chứ không nghĩ là Tử Vy biết gì thật, nhưng hóa ra lộ giả thành chân sao?

-Muội biết mà! Tiêu Kiếm nói gì với muội?

Tiểu Yến Tử đang nhìn nàng chằm chằm với đôi mắt mở to, Tử Vy quay đi để tránh ánh mắt đấy.

-Không có gì cả!

-Đừng nói dối! Tỉ biết là muội biết gì đó mà! Làm sao mà muội nỡ không nói cho tỉ biết chuyện như thế này chứ? Tử Vy!

-Muội không nói cho tỉ biết được! – Tử Vy kêu lên với giọng lo lắng. – Muội đã hứa với Tiêu Kiếm không nói gì cả!

-Tức là muội biết hết mà không nói với tỉ? Vậy mà là tỉ muội của ta ư? Thế gọi là có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu ư? – Tiểu Yến Tử hét lên, giọng như bị phản bội.

-Vì muội đã hứa với Tiêu Kiếm rồi! – Tử Vy phân trần.

-Nhưng đây là chuyện của tỉ, tỉ cần biết! Tại sao Tiêu Kiếm lại nói với muội mà không nói với ta? Tử Vy, muội kể cho ta đi...nếu Tiêu Kiếm thực sự đã trả thù được rồi, nếu hắn đã chết thì nói hay không nói có gì khác nhau?

Tử Vy bỗng không thể nhìn Tiểu Yến Tử và ngó đi chỗ khác.

-Tức là...chuyện đó cũng là nói dối. Huynh ấy chưa trả thù phải không? Kẻ giết người đó...kẻ thù giết cha của ta...hắn vẫn còn sống?

Tiểu Yến Tử không để ý tới giọt nước mắt đã trào ra từ lúc nào khôn hay.

-Tử Vy, ta cần biết...nếu hắn còn sống ta cần biết! Hắn đã giết cha mẹ ta...tất cả gia đình ta...Tử Vy!

-Muội xin lỗi, muội không nói được mà, muội hứa rồi.

Tử Vy chẳng them nói dối nữa và đưa tay ra chực lau nước mắt cho Tiểu Yến Tử, nhưng bị nàng gạt đi.

-Tiêu Kiếm đối với muội quan trọng hơn à? Muội còn là muội muội của ta không vậy? – Tiểu Yến Tử hét lên. Nàng không thể chịu được việc tại sao anh trai nàng lại có thể nói với Tử Vy mà không nói với nàng...và kẻ đó vẫn còn sống, nàng không thể chịu đựng được sự thật này!

-Đừng thế mà, Tiểu Yến Tử, muội đã hứa với Tiêu Kiếm và Nhĩ Khang!

Tiểu Yến Tử quay phắt sang trừng mắt nhìn nàng.

-Nhĩ Khang cũng biết? Ai nữa? Vĩnh Kỳ cũng biết phải không? Tất cả các người đang nói dối ta! Cả Hoàng A mã, Hoàng hậu nữa?

-Không, chỉ có Nhĩ Khang biết thôi!

-Tất nhiên là Nhĩ Khang biết. – Tiểu Yến Tử nói với giọng cay đắng. – Huynh ấy là kẻ nói với Tiêu Kiếm không được nói với ta...Nhĩ Khang bao giờ cũng đầy đạo lý kiểu đó mà. Sao muội lấy được huynh ấy nhỉ?

Trông vẻ mặt Tử Vy như vừa bị tát.

-Đừng nói về Nhĩ Khang như thế! – nàng kêu lên, mắt rớm lệ.

-Ừ muội luôn phải bảo vệ huynh ấy, chuyện gì của muội huynh ấy cũng biết phải không? Huynh ấy làm gì cũng đúng phải không? Huynh ấy bảo muội không được nói cho ta biết về gia đình ta là cũng không nói phải không? Chẳng ai có quyền không cho ta biết sự thực về gia đình ta, muội biết không? Nhưng là vì Nhĩ Khang bảo thế -

-Tiểu Yến Tử! Không phải lỗi của Nhĩ Khang! Tiêu Kiếm không muốn nói cho tỉ, huynh ấy đang muốn bảo vệ tỉ!

-Bảo vệ? Bảo vệ cái gì? Nếu tên súc sinh giết người đó còn sống thì không nói cho ta biết là bảo vệ kiểu gì? Nếu hắn đến giết ta thì sao? Cách tốt nhất là cho hắn chết đi...sao Tiêu Kiếm lại hèn thế chứ? Sao có thể để tên vô lại đó sống?

-Tiểu Yến Tử, đừng nói thế!

-Nói gì? Hắn giết cả gia đình ta, không phải tên vô lại súc sinh thì là gì? Sao muội lại bênh vực hắn? Hắn đang chết không chỗ chôn!

Tử Vy không kìm được những giọt lệ đang chảy xuống khi nghe Tiểu Yến Tử lăng mạ Hoàng A mã thế.

-Đừng nói thế, không phải đâu, Tiểu Yến Tử!

-Không phải cái gì? Sao muội lại bênh vực hắn chứ? Sao lại bênh vực tên đê tiện đó?

-Đừng, không được nói thể, Tiểu Yến Tử ! Không được nói thế về Hoàng A mã! – Tử Vy kêu lên, nói xong mới biết mình vừa nói gì. Nàng hít một hơi sâu và quay mặt đi, không dám nhìn phản ứng của Tiểu Yến Tử.

-H-H-Hoàng A mã? – Tiểu Yến Tử nhắc lại với giọng run run.

-Không, không phải, Tiểu Yến Tử, quên lời muội vừa nói đi. – Tử Vy thì thầm.

Tiểu Yến Tử chỉ nhìn nàng với ánh mắt kinh hãi.

Không, không thể thế được. Không thể là Hoàng A mã...Hoàng A mã chẳng phải là cha nàng sao? Hoàng A mã...sao lại thế chứ?

-Không, muội đang đùa với ta phải không? – Tiểu Yến Tử cố bắt mình bật ra một tiếng cười mà nghe giống tiếng khóc nấc. – Không phải vậy...không thể nào...

-Tiểu Yến Tử!

Tử Vy cố gọi nhưng nàng đã chạy ra khỏi cửa và ra khỏi Cảnh Dương Cung trước khi Tử Vy có thể tóm được nàng.

Trời ơi, nàng vừa gây nên chuyện gì chứ?