Chương 16

Hai ngày tiếp theo là những ngày không khí đặt biệt căng thẳng tại Cảnh Dương Cung. Tiểu Yến Tử ít nói và trầm lặng hẳn đi khiến Vĩnh Kỳ không khỏi lo lắng. Nhưng mỗi lần chàng hỏi xem nàng có muốn đi thăm cha không thì chỉ nhận được cái nhún vai và không có câu trả lời rõ ràng.

Sáng hôm hành hình, Vĩnh Kỳ mới giật mình tỉnh giấc khi Tiểu Yến Tử vấp phải cái ghế và ngã sõng soài trên sàn nhà.

-Gì vậy? Tiểu Yến Tử, trời còn tối mà! – Vình Kỳ nói với giọng ngái ngủ.

Tiểu Yến Tử không đáp mà chỉ lồm cồm ngồi dậy trong khi chàng thắp đèn. Lúc đó Vĩnh Kỳ mới nhận ra điều gì đã xảy ra và nhanh chóng đến bên nàng:

-Sao vậy? Có đau không?

-Không sao, chỉ là ngã thôi mà.

-Nàng làm gì mà dậy sớm thế? Không ngủ được sao?

Tiểu Yến Tử ngập ngừng một lúc rồi mới lí nhí trả lời:

-Thiếp...chúng ta...hôm nay chúng ta xuất cung được không?

-Nàng nói gì cơ?

-Hôm nay chúng ta xuất cung nhé?

Vĩnh Kỳ nhìn nàng một hồi lâu, phần nào không tin được rằng nàng sẽ lại muốn ra ngoài và hôm nay...chẳng lẽ nàng thực sự muốn đến pháp trường xem chuyện đó xảy ra?

-Nàng thật sự muốn đi sao?

Tiểu Yến Tử cắn chặt môi dưới và gật đầu. Vĩnh Kỳ thở dài rồi quyết định:

-Được, ta sẽ đưa nàng đi.


Như thường lệ, đám đông vây quanh xì xào khi Trương Mộc Phi, đứng trong xe tù, bị đưa ra pháp trường. Trông hắn như bao tên phạm nhân khác, áo tù đơn giản, nhiều sợi tóc đã tuột ra khỏi đuôi sam và mặt mày lấm đất. Nhưng vẻ mặt bình thản trên mặt hắn chính là cái làm nhiều người chú ý. Họ tự nói với nhau, phải chăng hắn lại đón nhận cái chết? Trong số những người đến đây để xem cuộc hành hình này, có những người cảm thấy hả hê, nhưng những người tiếc thương cũng không thiếu, vì hắn thực sự đã là một ông quan chính trực, thanh liêm.

Khi Tiểu Yến Tử và Vĩnh Kỳ đến gần pháp trường, hàng người đã dày đặc đến nỗi có vẻ không thể chen đến bục hành hình.

-Tiểu Yến Tử, đông lắm, nàng đừng chen nữa, chúng ta đứng ở đây thôi.

Nhưng Tiểu Yến Tử không hề để ý tới lời chàng nói và tiếp tục chen về phía trước, khiến Vĩnh Kỳ không còn cách nào khác ngoài việc nắm chặt lấy tay nàng và đi theo.

-Tiểu Yến Tử, chém đầu không phải chuyện hay để xem đâu...

Lúc này, Tiểu Yến Tử bỗng khựng lại và quay sang nhìn chàng với mắt rưng rưng nước mắt.

-Đây không chỉ là chém đầu người bình thường.

Rồi nàng lại bắt đầu chen về phía trước.

Trương Mộc Phi quỳ trên bục hành hình và nhìn lưỡi đao sắp kết thúc mạng sống của hắn mà trong lòng không có chút sợ hãi hay hối hận với lựa chọn của mình. Như thế này, hắn có thể yên tâm là cuối cùng cuộc đời dài vô tận đầy ô nhục này sẽ kết thúc. Có thể chết là giải pháp hèn hạ thật, vì hắn sẽ được giải thoát, còn những người phụ nữ hắn đã hủy hoại sẽ vẫn phải sống, nếu họ chưa tự kết liễu, nhưng lúc này hắn không biết ngoài chết hắn có thể làm gì nữa. Ít ra chết cũng là cách chắc chắn nhất đảm bảo sẽ không có ai phải đau khổ vì hắn nữa.

Hắn nhắm mắt, chấp nhận số phận đang đợi phía trước. Đám đông trước mặt cũng như lặng đi, đợi lưỡi đao kia hạ xuống.

-Đợi đã!

Tiếng kêu của Tiểu Yến Tử đã phá vỡ sự tĩnh lặng đó. Tiểu Yến Tử đang chạy đến nơi hành hình, như không nghe thấy tiếng xì xào ngày càng lớn của đám đông và không để ý tới đám lính đang chạy lại chặn lối đi, như sợ nàng sẽ cướp tù. Vĩnh Kỳ nhanh chóng chạy đến bên nàng, rút tấm kim bìa của mình và giơ ra cho tên quan phụ trách ở đó, khiến hắn và tất cả những tên lính ở quanh đó lập tức quỳ xuống thỉnh an.

Tiểu Yến Tử không để ý tới tất cả những chuyện này, mà chỉ nhìn Trương, cả hai rơi vào im lặng. Cả hia đều hiểu đây sẽ lần gặp mặt cuối cùng và nó quan trọng thế nào, nhưng không ai biết phải bắt đầu thế nào, hay thậm chí có nên nói gì không.

Cuối cùng chính Trương là người lên tiếng trước:

-Ta sẽ không thể trách con nếu con hận ta.

Tiểu Yến Tử tiếp tục nhìn hắn, nhìn khuôn mặt hắn, giống nàng biết bao. Từ bé nàng đã hầu hạ nhiều chủ nhân và giờ nàng chỉ có thể nhớ tới một ông chủ, ông ta có một đứa con giống mình như đúc. Đứa con đó hơn nàng vài tuổi và hồi đó chuyên môn bắt nạt nàng và nàng thường bị phạt vì những tội ăn vụng hay làm đổ vỡ đồ đạc, nhưng thực tế toàn là thằng bé kia đổ cho nàng. Nàng còn nhớ, hồi đó nàng đã ghen tị biết bao khi thấy hai cha con nhà đó bên nhau; nàng luôn muốn biết cảm giác đó thế nào, có một người rõ ràng là ruột thịt của mình, để có thể được người khác khen là nàng giống một ai đó.

Giờ nàng đã tìm được người đó nhưng chỉ trong chốc lát thôi, tất cả sẽ lại kết thúc, ông ta sẽ lại rời xa nàng. Nàng biết nàng nên hận ông ta, nhưng dường như ngay từ lúc nàng cho phép ông ta tự quyết định số mệnh, nàng đã tha thứ rồi...

Cuối cùng, khó khăn lắm nàng mới nói được:

-Ta không còn hận ông nữa.

-Vậy thì ta sẽ đón cái chết với tấm lòng nhẹ hơn một chút. Cảm ơn con. Ta biết ta không xứng đáng làm cha của con...Những lời ta nói với con trong tù...đến giờ ta cũng không biết đó có phải là những lời thật lòng không, hay chỉ là những lời giả dối.

-Nếu giờ ông nói lại những lời nói đó, thì có là thật lòng không? – Tiểu Yến Tử hỏi, lấy tay gạt nước mắt.

Trương Mộc Phi từ từ gật đầu:

-Từng câu chữ sẽ là thật lòng.

Tiểu Yến Tử chỉ nhìn ông ta và khẽ mỉm cười. Dù có chuyện gì xảy ra, thì ông ta vẫn là cha nàng, đó là điều không thể phủ nhận và nàng cũng không còn muốn phủ nhận.

Sự im lặng đó chỉ bị phá vỡ khi có một viên quan phi ngựa tới và hô to:

-Hoàng thượng có chỉ, tiếp tục hành hình!

Tiểu Yến Tử ngước lên rồi lại nhìn Trương Mộc Phi với vẻ mặt hoảng hốt. Nhưng ông ta vẫn thản nhiên mìm cười với nàng rồi khẽ nói:

-Sau này nếu phải nhớ đến ta hãy nhớ đến ta như con thấy ta ngày hôm nay.

Đã có thánh chỉ, Vĩnh Kỳ không còn ngăn được đám linh xung quanh. Tiểu Yến Tử chỉ có đủ thời gian ngật đầu trong nước mắt trước khi Vĩnh Kỳ nắm chặt lấy tay nàng và kéo nàng ra xa. Vĩnh Kỳ vừa kéo nàng rời khỏi đám đông, vừa xoay người nàng và áp đầu nàng vào vai chàng, không để cho nàng nhìn những gì sẽ xảy ra.

-Đừng nhìn...nàng không nên xem... – chàng vừa nói vừa vuốt lưng nàng khi nàng chực chống lại và quay đầu ra ngoài.

Cuối cùng nàng cũng vùi đầu vào vai Vĩnh Kỳ và chỉ nghe thấy tiếng đao chặt xuống, rồi tiếng một vật nặng rơi xuống đất. Nàng nắm chặt lấy tay áo Vĩnh Kỳ không khỏi run lên, trong khi Vĩnh Kỳ vẫn kéo nàng ra xa. Chỉ đến khi họ đã khuất trong một ngõ nhỏ, Vĩnh Kỳ mới nới lỏng vòng tay quanh người nàng một chút.

Chàng nâng cằm nàng lên và nhìn nàng với ánh mắt lo lắng:

-Nàng không sao chứ?

Tiểu Yến Tử chỉ khẽ lắc đầu.

-Nàng không phải giả bộ trước mặt ta, nếu nàng đau lòng, nàng có thể cứ khóc đi.

-Thiếp không muốn khóc. – Nàng đưa tay lau khô nước mắt. – Thiếp chỉ cần chút thời gian thôi.

Vĩnh Kỳ gật đầu và ôm nàng thật chặt.

-Nàng biết không, chúng ta có thể chỉ thấy mặt xấu của ông ta nhưng nàng có thấy những người có mặt ở pháp trường hôm nay không? Nhiều người thực sự đã tiếc nuối đau buồn, vì ông ta thực sự đã là một ông quan tốt và đã từng mang đến công lý cho nhiều người.

-Thật sao?

-Đúng vậy, nàng nghĩ xem, tại sao mẹ nàng lại từng tin tưởng ông ta đến thế?

-Thiếp cũng đã từng tin ông ta...

-Và sau này ông ta cũng không lợi dụng lòng tin đó của nàng để tiếp tục sống làm những điều sai trái. Nàng đã đồng ý sẽ luôn nhớ ông ta như hôm nay, thì hãy đừng nghĩ tới những điều đau lòng nữa.

Trầm ngâm một lúc nữa, Tiểu Yến Tử mới khẽ mỉm cười và gật đầu. Rồi nàng bỗng tỏ vẻ lém lỉnh:

-Chúng ta đã ra ngoài rồi thì đến Hội Tân Lầu một lúc được không? Vẫn còn sớm, cần gì phải về cung vội!

Vĩnh Kỳ không khỏi phì cười và cốc một cái vào trán nàng.

-Nàng ấy, lúc này mà cũng còn nghĩ được tới chuyện đi chơi.

Tiểu Yến Tử lè lưỡi:

-Đi chơi cho khuây khỏa!


-Liễu Thanh, Liễu Hồng, Kim Tỏa, Tiểu Yến Tử đến rồi!

-Tiểu Yến Tử, muội dọa hết khách hàng đi bây giờ! – Liễu Hồng mắng.

Tiêu Kiếm thì trêu:

-Muội không định thống báo muội đã đến với ta à?

Tiểu Yến Tử chỉ đáp lại lời nói của chàng với ánh mắt có phần lo lắng. Nhưng trước khi Tiêu Kiếm có thể hỏi, thì từ trong có tiếng vọng ra:

-Tiêu Kiếm, thức ăn nguội hết rồi, nếu huynh không vào nhanh thì muội –

Bước ra từ trong phòng là Phương Từ, và vừa nhìn thấy Tiểu Yến Tử, nàng đã bỏ lửng câu nói và hất hàm với vẻ kiêu ngạo:

-Ra là cô à?

Tiểu Yến Tử như không tin được mắt mình. Chẳng phải cô ta là con gái Kỷ sư phụ đã đánh nhau với nàng và hại nàng phải viết bài văn ba nghìn từ đó sao? Sao cô ta lại ở đây và nói với Tiêu Kiếm với giọng đó.

Tiêu Kiếm đang nhìn giữa hai người với vẻ ngượng ngập:

-Tiểu Yến Tử, ta muốn muội gặp em gái ta, Phương Từ.

-Chúng ta lại gặp nhau rồi! – Phương Từ cười.

-Ngươi! Ngươi...lần trước ta tha cho ngươi, lần này thì đừng hòng!

Tiểu Yến Tử đưa một nắm đấm về phía Phương Từ nhưng cô ta đã sớm đón đường trước và đá ngang bụng nàng, làm nàng ngã về một góc phòng.

-Tiểu Yến Tử! – Vĩnh Kỳ kêu lên và chạy đến bên nàng, nhưng nàng nhanh chóng đẩy chàng ra và lại xông về phía Phương Từ. Nhưng Tiêu Kiếm đã đứng giữa hai người.

-Tiểu Yến Tử, Phương Từ, đủ rồi! Dừng lại đi!

-Muội không làm gì cả, cô ta bắt đầu đấy chứ! – Phương Từ gân cổ lên cãi. – Và huynh dám ra lệnh cho muội à? Muội chỉ ở đây vì Sư thái nói muội phải làm quen với huynh. Bây giờ huynh dám ra lệnh cho muội và để cho đứa giả mạo này gây sự với muội thì cứ đợi đấy!

-Tiểu Yến Tử không phải là giả mạo. – Tiêu Kiếm nói nhưng Phương Từ có vẻ không nghe.

-Cô ta giả mạo em gái huynh lâu thế còn gì! Mà huynh bênh ai thế? Cuối cùng muội có phải em gái huynh không?

-Ta...!

Tiêu Kiếm liếc Tiểu Yến Tử, Vĩnh Kỳ đang đỡ nàng dậy ở góc phòng. Đứng giữa hai người, chàng thật không biết phải làm thế nào để giúp họ hòa giải.

-Vĩnh Kỳ, chúng ta đi thôi. – Tiểu Yến Tử vừa nói vừa lườm hai anh em.

-Chúng ta lên phòng để ta xem nàng có bị thương ở đâu không trước được không? – Vĩnh Kỳ dỗ dành. Rồi không đợi nàng trả lời, Vĩnh Kỳ đã kéo tuột Tiểu Yến Tử lên gác.

-Thiếp không sao mà, không bể gãy gì ở đâu cả! – Tiểu Yến Tử nói khi Vĩnh Kỳ kéo nàng vào phòng.

-Không đau thật không?

-Thật!

Vĩnh Kỳ nhìn nàng hồi lâu rồi miễn cưỡng gật đầu chấp nhận.

-Nàng gặp Phương Từ ở đâu rồi?

-Cô ta lấy cắp cây kiếm mà thiếp mua cho Hoàng A mã.

-Người nàng đánh nhau cùng hôm đó à?

-Chính xác! Cô ta bảo với thiếp là con gái của Kỷ sư phụ, sao giờ lại là em gái Tiêu Kiếm?

-Hồi xưa cô ấy sống cùng nàng ở Bạch Vân Tự, nghe Tiêu Kiếm bảo Sư thái nuôi hai nàng kể rằng hồi bé hai nàng thân nhau lắm...

-Cái gì? –Tiểu Yến Tử nhảy cẫng lên. – Thiếp mà là bạn của cái con bé đấy à?

-Ta chắc cô ta đâu phải sinh ra kiêu căng thế này.

-Chàng có biết gì về cô ta mà bênh!

-Tiêu Kiếm có kể với ta về cô ta. Hồi đó cả hai nàng cùng nhau trốn khỏi Bạch Vân Tự rồi chắc là bị bắt cóc. Kỷ sư phụ có mua Phương Từ về và nuôi như con gái ruột.

Tiểu Yến Tử thở dài:

-Ước gì thiếp được như thế.

Vĩnh Kỳ vuốt nhẹ má nàng và nói:

-Nếu nàng được như thế thì chưa chắc ta đã gặp được nàng.

Tiểu Yến Tử không thể không mỉm cười khi nghe chàng nói thế.

-Nhưng cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra với nàng? – Vĩnh Kỳ hỏi, nhưng cuối cùng cũng chỉ nhận được một cái nhún vai. – Nàng không nhớ gì về tuổi thơ của mình sao?

Tiểu Yến Tử lắc đầu.

-Thỉnh thoảng thiếp chỉ nhớ là có một thời gian thiếp thực sự được thương yêu và che chở nhưng cũng chỉ là những ký ức mờ ảo. Nhớ nhất vẫn chỉ là những ngày đói rét hoặc là hầu hạ những người chủ độc ác...

Vĩnh Kỳ chưa kịp lên tiếng thương cảm thì mắt Tiểu Yến Tử đã sáng lên:

-Nhưng cũng không hẳn toàn là ký ức buồn đâu! Thiếp còn nhớ có lần thiếp bắt dế cho vào trà của Lý Lão gia, ai bảo ông ta bắt thiếp ăn thức ăn thiu! Xong rồi có một lần thiếp lấy cái quần màu hồng của Băng Lão gia treo lên trước cửa tửu lầu của ông ấy. Sau đấy ông ấy đánh thiếp gần chết nhưng mà nhìn được vẻ mặt ông ta khi nhìn thấy nó thật là đã. Cả ngày hôm đấy khác khứa vào không ai nhịn được cười khi nhìn thấy ông ấy.

Nói xong, nàng phá lên cười.

-Làm sao nàng có thể cười được vào lúc đó chứ? – Vĩnh Kỳ hỏi, lắc đầu.

-Nhiều khi...đã khổ sở đến thế thì điều duy nhất có thể làm là cười. – Tiểu Yến Tử nói với vẻ rất là từng trải, đầu gật gù. –Người như Thiếu gia đây làm sao hiểu được.

-Này, nàng gọi ai là thiếu gia hả?

Vĩnh Kỳ kéo tay nàng, định đưa tay cù cho nàng một trận, nhưng rồi đúng lúc đó có tiếng gõ cửa.

-Coi như nàng gặp may đấy nhé! – Vĩnh Kỳ nói trước khi mở cửa.

-Vĩnh Kỳ, cho ta nói chuyện với Tiểu Yến Tử một chút. – Tiêu Kiếm nói.

Vĩnh Kỳ gật đầu và tránh sang một bên cho Tiêu Kiếm bước vào, rồi bước ra khỏi phòng, đóng cửa.

Tiểu Yến Tử bỗng nhìn Tiêu Kiếm với vẻ mặt bối rối.

-Muội không sao chứ? – Tiêu Kiếm nhanh đến bên nàng và hỏi.

Tiểu Yến Tử chỉ nhún vai, làm Tiêu Kiếm không khỏi bối rối. Chàng biết chàng cần nói những lời này với Tiểu Yến Tử, nhưng không biết phải mở lời như thế nào.

-Tiểu Yến Tử, ta có chuyện cần nói với muội.

Nhưng Tiểu Yến Tử đã ngắt lời chàng.

-Muội biết, huynh không phải ca ca của muội nữa, và muội tự nhiên có anh chị em mà muội chưa bao giờ biết mình có, và tất cả trước đây chỉ là nhầm lẫn. Muội cũng thấy mãn nguyện vì đã biết được cha mẹ mình là ai, biết rằng ngạch nương của muội đã rất yêu thương muội, và cả Hoàng A mã nữa...Muội biết là giờ huynh có muội muội riêng của huynh và cô ấy cũng đáng được nhận ra ca ca thực sự của mình...thật ra đối với muội thì cô ấy không đáng nhưng muội nghĩ gì thì đâu có quan trọng. Vấn đề là cuối cùng thì muội cũng vẫn đau lòng vì phải mất huynh.

Tiêu Kiếm nhìn nàng hồi lâu rồi phì cười, làm Tiểu Yến Tử nhăn mặt.

-Muội nói nghiêm túc đấy!

-Tiểu Yến Tử, ai bảo muội là muội mất ta?

-Nhưng huynh thật sự không phải là ca ca của muội...

-Thi sao chứ? Tiểu Yến Tử, muội sẽ mãi mãi là em gái ta, không cần biết muội là con của ai. Gặp nhau là anh em, đâu cần là ruột thịt. Muội là em gái ta và hạnh phúc của muội vẫn rất quan trọng đối với ta.

-Thật à?

-Ta đâu có quen nói không thật lòng?

Tiểu Yến Tử mỉm cười và ôm chầm lấy Tiêu Kiếm.

-Đó là lý do muội tránh mặt ta ư? – Tiêu Kiếm bật cười. – Vì sợ ta không nhận muội nữa?

Tiểu Yến Tử ngượng ngịu gật đầu.

-Huynh vẫn sẽ dạy muội Phương gia kiếm pháp chứ? Xin huynh đấy, Tiêu Kiếm!

Tiêu Kiếm phá lên cười:

-Ta làm sao để mất một đồ đệ giỏi như muội được chứ!


Translator's Note: Bản dịch đến đây là hết ;)). Thật ra fic này còn chưa hết nhưng sau đoạn này là tác giả đã bắt đầu mở ra một mạch truyện mới, nhưng lại viết nửa chừng bỏ giở và đã thông báo là sẽ không tiếp tục viết tiếp nữa, thế nên mình sẽ ngừng dịch ở đây. Vấn đề thân thế của Tiểu Yến tử đã được giải tỏa!